Mấy năm sau, âm phủ, Xương Kinh!
Trong một phòng nghị sự lớn của Đại Tranh.
Chung Sơn ngồi trên chủ bàn, bưng chén trà, vẻ mặt lạnh nhạt tỉ mỉ thưởng thức trà thơm.
Hai bên phía dưới, một bên ngồi Vương Tĩnh Văn, Dịch Diễn, Nê Bồ Tát cùng nhân viên quan trọng Đại Tranh.
Bên kia là một nam nhân áo trắng.
Nam nhân bộ dạng vô cùng thanh tú, giơ tay nhấc chân giữa có một cỗ khí tức quý khí, phía sau đứng 5, 6 tên người hầu, đều là khách nhân, lại lạnh nhạt gặp biến không sợ hãi.
Chung Sơn buông chén trà nhàn nhạt cười nói.
Đồng thời, Chung Sơn nhìn chằm chằm Cổ tiên sinh áo bào trắng trước mắt. Muốn nhìn phản ứng của Cổ tiên sinh một chút.
Cổ tiên sinh cũng không nóng nảy, ngược lại nhìn về phía Vương Tĩnh Văn.
- Vương tiên sinh, ngươi thấy thế nào?
Cổ tiên sinh cười hỏi.
- Bình định đông Cương Vực, dù sao cũng là một Cương Vực, đất đai rộng lớn, ba tháng, làm sao đủ!
Vương Tĩnh Văn lắc đầu phối hợp Chung Sơn nói.
Làm sao đủ? Đây rõ ràng là một hành vi từ chối. Càng làm cho người cảm giác là một hành vi xấu xa.
- Vậy không gấp, nếu như thế, tại hạ vừa vặn cũng cảm thấy lần này đến Đại Tranh rất hấp tấp, rất nhiều cảnh đẹp Đại Tranh còn chưa thưởng thức, mượn cơ hội này vừa vặn tại hạ ở lại một thời gian thưởng thức một chút!
Cổ tiên sinh vẻ mặt lạnh nhạt nói.
Trên chủ tọa, trong mắt Chung Sơn hơi hơi đọng lại, tiếp đó bỗng nhiên cười nói:
- Cổ tiên sinh quá lo, ba tháng này, phẩm của trẫm Cổ tiên sinh nhân sao lại không biết? Bình định đông Cương Vực mặc dù không bàn giao tốt, nhưng trẫm tin tưởng cũng chuyện không lâu, sau khi trở về thay ta cảm tạ Quân Thiên Hạ!
- Nhất định!
Cổ tiên sinh gật gật đầu nói.
- Nếu đã như thế, năm người triều ta...?
Cổ tiên sinh lại lần nữa cười nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)