Di Thiên hừ lạnh.
Vung tay vỗ một cái.
Bùm...
Hàng tỷ Thiên Ma ầm ầm tán loạn, hóa thành mây khói biến mất.
Thánh nhân đều có thủ đoạn của Thánh nhân, Thiên Ma cực kỳ khủng bố đối với tu sĩ thiên hạ, nhưng đối với Thánh nhân mà nói, chỉ là thế thôi. Ít nhất Huyễn Cơ gọi Thiên Mađến đại thế giới không thể lọt vào mắt Di Thiên.
Bước ra, Thánh uy tự hiện!
Đằng sau Huyễn Cơ, Chung Sơn hít một hơi, từ từ mở mắt!
Cổ Tiên cửu trọng thiên! Chung Sơn cảm thấy toàn thân có lực lượng vô hạn.
Đương nhiên, mặc dù thăng cấp mang đến lực lượng làm lòng tin tăng vọt, Chung Sơn cũng sẽ không đắc ý quên hình như Sắc Không.
Từ từ đứng dậy, Chung Sơn nhìn Di Thiên Thánh nhân bước ra từ đối diện.
Huyễn Cơ tự giác đi tới cạnh Chung Sơn.
Chung Sơn, Di Thiên đối diện nhìn nhau.
- Chung Thánh Vương, ta vẫn xem thường ngươi!
Di Thiên trầm giọng nói.
Chung Sơn ngưng trọng nhìn Di Thiên đến Di Thiên Thánh nhân, còn nhớ ngày đó ở ngoài Lăng Tiêu Thiên Đình chứ?
- Sao hả? Ngươi cho rằng đây là ngoài Lăng Tiêu Thiên Đình? Ngươi cho rằng đến nơi này, ngươi còn có thể không kiêng nể gì hay sao?
Di Thiên khinh thường nói.
- Không, ta muốn nói không phải cảnh ngày đó, mà là bố trí ngày đó. Ngươi có biết vì sao ta bảo Mặc Tử cản ngươi, mà không phải là Huỳnh Hoặc?
Chung Sơn trầm giọng.
Di Thiên nhíu mày, ngày đó Mặc Tử cũng hỏi mình, chỉ là mình không nghĩ ra, chẳng lẽ có dụng ý gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



