- Di ngôn? Chỉ bằng ngươi? Chê cười!
Trong mắt Chung Sơn lóe lên một cổ khinh thường, Sắc Không là Hồng Quân?
Nếu thật sự là Hồng Quân, Chung Sơn tự nhiên sẽ kiêng kỵ, dù sao danh tiếng của Hồng Quân vẫn còn, thiên hạ đệ nhất nhân ban đầu, thời đại kia trực tiếp bị mệnh danh là thời đại của Hồng Quân.
Xưng hô như thế, không chỉ có riêng bởi vì thực lực mà có thể có. Thiên hạ đệ nhất nhân, đó vô luận là mưu kế, thực lực, nội tình cũng là người thứ nhất mới có thể được thiên hạ xưng hô thế này.
Chín đại Thánh nhân ở Dương gian, Hồng Quân chỉ huy các thánh, cho dù không nghe lời Di Thiên, cũng không dám tạo ra phong mang gì, cam nguyện trốn vào hàng ngàn tiểu thế giới.
Một quyết định, bầy thánh cam nguyện tới chịu chết. Đây chính là Hồng Quân.
Khí phách bực nào? Nhân vật bực nào?
Một thiên hạ đệ nhất nhân như vậy, sao có thể là Sắc Không? Sắc Không bỉ ổi như vậy?
Quả thật, Sắc Không rất biết ẩn nhẫn, rất hiểu chuyện dựa thế, nhưng hắn không có khí phách như Hồng Quân lão tổ.
Sắc Không tuyệt đối không phải là Hồng Quân.
Nếu không phải là Hồng Quân, Chung Sơn còn cần gì e ngại?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

