Nói Đi Cũng Phải Nói Lại, Thực Ra Đóng Một Chiếc Giường Tầng Cũng Mất Gần Nửa Tháng Rồi.
Kiều Mính Mính cười đến đau cả bụng.
Tình thương của người cha quả là bao la vô bờ bến.
Ninh Du thấy cô cười vui vẻ, đôi mắt long lanh dưới ánh trăng, anh cũng cười theo.
Trong phòng không có rèm cửa, chỉ có cửa sổ làm bằng gỗ, nếu đóng chặt lại thì không một tia sáng nào có thể lọt vào.
Bầu trời đêm ở nông thôn quá đỗi tươi đẹp, Kiều Mính Mính chỉ cần quay người là có thể nhìn thấy dải ngân hà lấp lánh và ánh trăng vằng vặc. Ngoài cửa sổ, bóng cây khẽ đung đưa, lại có cơn gió nhẹ mát lành ngọt ngào, cô không nỡ đóng cửa.
Nương theo ánh trăng, cô để ý thức chìm vào không gian.
Năm đó, sau khi biết mình có không gian, cô đã đến trạm phế liệu mua hai cái kệ gỗ, chiều cao của kệ vừa vặn chạm đến nóc.
Có thể nói, Kiều Mính Mính đã tận dụng diện tích không gian đến mức tối đa. Ngoài trứng gà, gạo tẻ và bột mì đã nói lúc trước, còn có một ít gia vị và hai chậu men lớn đựng mỡ heo.
Còn gì nữa không?
Cô lôi ra một cái sọt tre, bên trong là đủ loại trái cây cô đã mua. Không nhiều, nhưng chủng loại khá đầy đủ.
Lại mở mấy cái bao tải đặt ở góc, bên trong là khoai lang đỏ nặng trĩu.
Thật là muốn chết mà, vẻ mặt Kiều Mính Mính vô cùng phức tạp, giây phút này cô chỉ muốn xuyên không trở về để ngăn cản bàn tay đã mua khoai lang của mình. Bây giờ cô đâu có thiếu khoai lang!
Trước đây cô luôn nghĩ thời đại này là thời đại đói nghèo, nhưng trên thực tế, bây giờ rất nhiều nơi đã giải quyết được vấn đề cơm ăn áo mặc.
Ai cũng có thể ăn no, nhưng cũng nhanh đói.
Bởi vì trong bụng mọi người không có dầu mỡ, thức ăn cũng không phải toàn là gạo tẻ tinh chế, phần lớn phải ăn độn thêm khoai lang, ngô và các loại lương thực thô khác.
Nhưng dù sao đi nữa, ở thôn Thượng Dương, việc tự do ăn khoai lang là không thành vấn đề.
Ai! Mệt, thật sự mệt.
Kiều Mính Mính đau lòng bóp cổ tay!
Nhìn sang bên cạnh là đậu nành, đậu xanh các loại, còn lại là đủ thứ thịt và xương cốt mà ruồi bọ đậu lên cũng phải trượt chân.
Đừng nói, thịt và xương cũng không ít. Tích cóp suốt ba năm, ít nhất cô cũng để dành được nửa con heo cả thịt lẫn xương.
Tuy nhiên, thịt dê, thịt bò và cá thì ít hơn một chút, tôm thì chưa đến nửa cân.
Chỉ riêng những thứ đồ ăn này đã chiếm hết một nửa không gian.
Nửa còn lại chứa gì?
Chứa quần áo, vải vóc, chăn bông, và một số sách cô lượm lặt được ở trạm phế liệu.
Điều đặc biệt khiến Kiều Mính Mính cảm động là cô còn phát hiện ra mấy cuộn giấy vệ sinh lớn, hai con dao phay và một cái chảo sắt.
Trời ạ, lúc này đối với cô, không có gì quan trọng hơn giấy vệ sinh!
Kiều Mính Mính cuối cùng cũng mở mắt ra, xoay người nhìn Ninh Du chằm chằm, ánh mắt sáng rực.
Ninh Du buồn cười: “Xem ra em thu hoạch không tồi.”
Kiều Mính Mính gật đầu: “Đồ không nhiều, nhưng có thể đảm bảo chúng ta duy trì được cuộc sống như trước đây cho đến khi đứa bé này ra đời.”
Miễn cưỡng có thể duy trì.
Cô đã rất mãn nguyện, ít nhất không cần lo lắng về quần áo cho đứa bé trong bụng, vì đã có vải bông mềm mại.
Không cần lo lắng về dinh dưỡng cho bản thân, vì có trứng gà, các loại đậu và trái cây.
Cũng không cần lo lắng về việc học của con, vì trong số sách cô tìm được có cả bộ sách giáo khoa tiểu học, trung học, cùng với rất nhiều loại sách khác.
Tuy họ không có nhà, không có xe đạp, không có máy may, đài thu thanh, không có nhà vệ sinh sạch sẽ, không có đèn điện sáng trưng, không có công việc tử tế, thậm chí không có một ly sữa mỗi ngày, nhưng họ vẫn rất may mắn, phải không?
Kiều Mính Mính càng nghĩ càng vui, bất giác mỉm cười không thành tiếng. Cô cảm thấy mình ngốc thật, từ lúc xuyên không đến giờ, yêu cầu của bản thân ngày càng thấp…
Nhưng cô thực sự rất mãn nguyện!
Tuy nhiên, tâm trạng của Ninh Du bên cạnh lại không tốt như cô.
“Là anh có lỗi với mẹ con em.”
Anh có chút sa sút. Có thể nói, từ khi sinh ra anh luôn thuận buồm xuôi gió, bất kể là học hành hay công việc đều suôn sẻ như ý, chưa từng nghĩ đến bây giờ lại làm liên lụy vợ con cùng mình chịu khổ.
Ánh trăng dịu dàng, không khí trong phòng bỗng chốc trầm xuống.
“Vậy sao?” Hồi lâu sau, chỉ nghe Kiều Mính Mính nhẹ nhàng nói, “Thôi được rồi, vậy anh lựa lúc nào xay cho em ít đậu phụ đi.”
Trong không gian có đậu nành, trong sân có một cái cối xay nhỏ.
Cô nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên có chút thèm đậu phụ.
Ninh Du: “…”
Sáng hôm sau, gió sớm hiu hiu thổi qua cửa sổ, đánh thức Kiều Mính Mính.
Cô mở mắt, ngơ ngác một lúc, sau khi định thần lại liền xoa mặt, chống tay ngồi dậy.
Ninh Du đã dậy rồi, Hành Hành có lẽ bị ba đẩy xuống cuối giường, lúc này vẫn còn đang ngủ khò khò.
Tiếng động khi Kiều Mính Mính trở mình đã thu hút sự chú ý của Ninh Du ngoài sân. Anh bước vào phòng, trên cổ vắt một chiếc khăn mặt trắng, tóc mái đã ướt đẫm mồ hôi, trông có chút buồn cười.
“Dậy rồi à, ăn cơm thôi.” Anh nói, “Ăn xong anh đưa em đi tập trung.”
Kiều Mính Mính vẫn còn hơi mơ màng, gật đầu, chỉ tay về phía cậu con trai lớn trên giường.
Ninh Du lập tức hiểu ý, tiến lên một tay bế thốc con trai lên, ôm vào lòng “cưỡng chế khởi động”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
