Gió lùa qua khe cửa sổ làm tung lớp màn che, không khí lạnh trong nháy mắt ùa vào sau màn, ấy vậy mà thân thể thiếu nữ đang cuộn tròn ngủ say trên giường lại đổ mồ hôi. Mí mắt nàng không ngừng run lên, hàm răng nghiến chặt, một lúc lâu sau mới khẽ hét lên một tiếng rồi bật dậy, hai mắt mở to, thoát khỏi cơn ác mộng.
Trên giường gác đêm ở gian bên, đại nha hoàn Ngọc Hồ bị tiếng gió to đánh thức, vội vàng khoác xiêm y bò dậy, bật lửa thắp nến, cầm theo giá cắm nến đi tới bên mép giường xem chủ nhân của mình có bị hoảng sợ hay không. Vừa mới đi được vài bước, nàng ta thính tai đã nghe thấy tiếng thở hổn hển như nghẹn lại truyền ra từ trong giường.
Ngọc Hồ lập tức hoảng sợ, vội vàng vén màn lên, thấy cô nương nhà mình đã ngồi dậy, tay ôm lấy ngực cố gắng thở sâu, trên trán còn ướt đẫm mồ hôi, trong căn phòng tối tăm bị ánh nến chiếu sáng rất rõ.
Lúc này nàng đang run rẩy co người trong lòng Ngọc Hồ, ngón tay nắm chặt lấy vạt áo nàng ta, một lúc lâu không thốt nên lời.
Ngọc Hồ thấy vậy, vừa vỗ nhẹ vào lưng vừa trấn an nàng: "Đã lớn như vậy rồi mà sao còn bị tiếng sấm dọa sợ thế?"
Cảm xúc của Thiệu Tuần dần dần lắng xuống, nàng gối đầu lên đùi Ngọc Hồ, lắc đầu rồi đáp: "Không phải ta sợ sấm chớp. Ta... Hình như ta gặp phải ác mộng..."
Ngọc Hồ hỏi: "Người mơ thấy cái gì?"
Thiệu Tuần nhíu mày cố gắng nhớ lại nhưng cũng chỉ nhớ được mấy hình ảnh lung tung rời rạc. Nàng ấn mạnh vào thái dương, nói: "Đã mấy hôm rồi ta cứ liên tục nằm mơ nhưng sau đó lại không nhớ được mình đã mơ thấy cái gì, vừa rồi cũng chỉ nhớ hình như có người phụ nữ đang đánh ta..."
Hình ảnh người phụ nữ kia trong đầu Thiệu Tuần rất mơ hồ nhưng sự độc ác của bà ta lại khắc sâu trong trí óc nàng, khiến nàng cứ nhớ đến lại không khỏi kinh sợ.
Gió bên ngoài càng lúc càng lớn, ánh chớp nhá lên, một tiếng sấm nổ vang bên tai, Thiệu Tuần không nhịn được mà run rẩy.
Ngọc Hồ vuốt ve khuôn mặt nàng, dịu dàng dỗ dành: "Trên đời này có ai lại dám ra tay với người chứ? Mơ đều là ngược lại thôi, đừng sợ."
Nói xong, Ngọc Hồ nhẹ nhàng đỡ đầu Thiệu Tuần nằm lên gối, nói: "Người mau ngủ thêm chút đi, sáng sớm mai thế tử sẽ về kinh. Người ngủ một giấc thật ngon, sáng mai tinh thần tỉnh táo đi gặp ca ca chẳng phải tốt hơn sao?"
Thiệu Tuần cũng đã bình tĩnh lại, nghe Ngọc Hồ nói vậy liền khẽ cười, đáp: "Huynh ấy về cũng phải đi thỉnh an đại nhân và phu nhân trước, không liên quan đến ta đâu."
Ngọc Hồ lại nói: "Tuy là như vậy nhưng dù sao cũng là huynh trưởng cùng mẹ sinh ra, trong lòng ngài ấy chắc chắn vô cùng mong nhớ người, người tới sớm một chút gặp ngài ấy, chẳng phải sẽ khiến ngài ấy vui hơn sao."
"Cái gì mà ruột thịt thân sơ chứ?" Thiệu Tuần khép hờ đôi mắt, nói: "Huynh đệ tỷ muội trong phủ này đều là ruột thịt, có ai không phải là con của phụ thân đâu?"
Phủ Anh Quốc công là phủ đệ tôn quý bậc nhất của Đại Chu, Quốc công gia tiền nhiệm đã theo Thái Tổ của Đại Chu nam chinh bắc chiến mới giành được vạn dặm sơn hà gấm vóc, là một vị khai quốc công thần chân chính, cả một đời cẩn trọng từ lời nói đến hành động, không có lối sống xa hoa dâm dật, cùng với Thái Tổ gia giữ thái độ quân thần tương thân cả đời, cho đến giờ bức họa của ngài còn được treo tại Công Thần Các trong cung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)