Đúng lúc ấy, trong rừng cây bỗng lóe lên một bóng đen.
Người mặt sắt khẽ chấn động, theo bản năng bước lên trước một bước, che chắn trước người Trường Lăng.
“A Thuyền, là bà đây.” Một bóng người già nua từ trong bóng tối bước ra, không phải Sở Thiên Tố thì còn ai.
Cả người người mặt sắt cứng đờ, hai tay siết chặt thành quyền. Tuy không nhìn thấy được vẻ mặt sau chiếc mặt nạ, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ hơi thở hắn bỗng trở nên dồn dập.
Trường Lăng không khỏi thầm may mắn người này không nói được.
Nếu không, chỉ cần hắn không kìm được mà hét lên một câu như: “Người tới đây làm gì?” hoặc “Mau đi!” thì toàn bộ kế hoạch đêm nay sẽ thất bại trong gang tấc.
Sở Thiên Tố dè dặt bước đến trước mặt cháu ngoại, muốn đưa tay chạm vào những vết thương trên người hắn, nhưng lại không dám.
“Con chịu khổ rồi... A Thuyền, con còn nhận ra bà ngoại không?”
Yết hầu người mặt sắt khẽ động. Trường Lăng cũng không biết hắn là mềm lòng hay đang cố nhịn để khỏi đánh bà lão, bèn lên tiếng:
“Bà bà, nơi này không nên ở lâu.”
Sở Thiên Tố lúc này mới nhớ ra tình cảnh nguy hiểm bốn bề, vội lấy tay áo lau khóe mắt, rồi móc từ trong ngực ra một túi gấm đựng ngân châm.
“Ta phải giải huyệt câm cho A Thuyền trước.”
Trường Lăng ngạc nhiên hỏi:
“Sao người biết hắn bị điểm huyệt câm chứ không phải bị thuốc độc làm câm?”
Sở Thiên Tố đáp:
“Nếu giọng nói của nó thật sự bị hỏng, nhìn thấy ta kiểu gì cũng phải mắng ta vài câu. Nhưng từ đầu đến cuối không thốt nổi lấy một tiếng, vậy chẳng phải bị phong bế huyệt đạo thì là gì?”
Trường Lăng: “...”
Người mặt sắt: “...”
Nói xong, Sở Thiên Tố cũng chẳng đợi hắn bày tỏ thái độ, đầu ngón tay liên tiếp điểm vào các đại huyệt quanh người hắn, rồi vê mấy cây ngân châm, thuần thục cắm mạnh xuống người cháu ngoại mình.
Trường Lăng từng nếm trải tư vị của Nam Hoa Châm Pháp, đến giờ vẫn còn ám ảnh. Nàng đứng bên cạnh quan sát một hồi.
Đợi Sở Thiên Tố châm lên châm xuống, thi châm xong xuôi, chỉ thấy A Thuyền đến cuối cùng cũng chỉ khẽ hừ một tiếng, mí mắt còn chẳng buồn chớp.
Trường Lăng không khỏi hỏi:
“Vậy là giải được huyệt câm rồi sao?”
Sở Thiên Tố cũng không mấy chắc chắn.
“Con thử xem, có nói được không?”
Người mặt sắt chậm rãi đứng dậy, khẽ ho một tiếng, gật đầu rất nhẹ.
“Ừm.”
“...” Ít lời như vàng thế này...
Với hắn, giải hay không giải huyệt câm hình như cũng chẳng khác gì nhau. Sợ hai bà cháu còn tiếp tục dây dưa, Trường Lăng quay người kéo dây leo bên vách núi.
“Có gì thì để sau hẵng nói. Chờ thoát được rồi tính.”
Ba người đều biết võ công.
Dẫu một người già, một người bị thương, còn Trường Lăng thì không thể vận nội lực, nhưng chuyện bám dây leo vượt vách đá đối với họ vẫn chưa đến mức quá khó.
Chỉ mất khoảng nửa canh giờ, cả ba đã leo đến lưng chừng núi.
Vách đá phía trước càng lúc càng dựng đứng. Dưới chân gần như không còn chỗ đặt, muốn lên đỉnh hoàn toàn phải dựa vào sức cánh tay.
Lúc này tuổi tác của Sở Thiên Tố rốt cuộc cũng bộc lộ bất lợi. Thấy vậy, người mặt sắt nhanh chóng leo thêm mấy bước, lật người lên đỉnh trước, rồi cúi xuống kéo Sở Thiên Tố lên.
Đến lượt hắn định kéo Trường Lăng. Chỉ thấy nàng khẽ chống tay một cái, cả người lộn ngược vọt lên, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
Trường Lăng nói:
“Nếu không phải lo hai người trượt tay, ta đã lên từ lâu rồi.”
Người mặt sắt lập tức cảm thấy, có chiếc mặt nạ che mặt cũng là chuyện tốt.
Trên đỉnh vách đá, gió lạnh gào thét. Con đường nhỏ phía trước uốn lượn dẫn lên đỉnh núi. Trên đỉnh chính là cây cầu xích nối sang Lộc Minh Sơn.
Ba người vừa đi được mấy bước, Trường Lăng bỗng thấy có điều không ổn.
Ánh mắt nàng quét về phía trước.
“Khoan, có mai...” Chữ “phục” còn chưa dứt, đã nghe tiếng binh khí đồng loạt vang lên.
Một đám quan binh từ trong rừng cây đen kịt ào ào xông ra, giương những chiếc nỏ sáng loáng, lập tức vây kín ba người.
Hai người chậm rãi bước ra từ đám lính.
Một là người trung niên mặc giáp đen. Người còn lại đứng bên cạnh, chính là tên thanh niên từng dùng cung nỏ bắn bị thương A Thuyền dưới chân Nhạn Hồi Sơn.
Người trung niên tay cầm trường kiếm, khẽ nheo mắt. Sở Thiên Tố chắn trước người mặt sắt, không dám tin nhìn hắn.
“Thương Vân... sao ngươi lại ở đây...”
Khóe miệng Thương Vân nhếch lên nụ cười dữ tợn.
“Sở bà bà... thủ đoạn thật cao minh.”
Hắn liếc thanh niên bên cạnh.
“Nếu không nhờ Đào Phong nhìn thấu, bảo chúng ta đuổi tới đây, chưa biết chừng thật sự đã để các ngươi chạy mất.”
Đào Phong mặt không biểu cảm.
“Bảo chủ quá khen. Đào Phong không dám nhận công. Tất cả đều nhờ Hạ công tử thần cơ diệu toán.”
Thì ra, người này chính là Bảo chủ Mộ Vương Bảo trong lời đồn.
Giữa mày Trường Lăng khẽ nhíu lại.
Vị Hạ công tử mà bọn họ nhắc đến, có phải chính là Hạ Cẩn Chi mà người trong ngục từng nói không?
Chỉ là nàng không hiểu, cuộc vượt ngục lần này hoàn toàn là ý định nảy sinh nhất thời. Rốt cuộc vị Hạ công tử kia đã "thần cơ diệu toán" kiểu gì mà đoán trước được?
Thương Vân đảo mắt nhìn ba người một vòng, cuối cùng dừng lại trên người mặt sắt.
Đây là lần đầu tiên Trường Lăng nghe thấy tên hắn, cũng là lần đầu tiên nghe hắn nói chuyện. Giọng hắn tuy hơi khàn, nhưng lại hay ngoài dự đoán.
Chỉ là, cái tên Minh Nguyệt Chu này…Sao nghe quen đến vậy?
“Nếu ta biết sớm hơn, nhất định đã nấu thịt ngươi hầm canh uống rồi.” Thương Vân nói những lời đẫm máu mà vẫn cười. “Có điều uống muộn một chút cũng chẳng sao.”
Nghe vậy, Minh Nguyệt Chu lặng lẽ lùi lại một bước. Một tay hắn giấu sau lưng, ra hiệu với Trường Lăng:
Mau rút.
Trường Lăng và Sở Thiên Tố đều khẽ biến sắc.
Minh Nguyệt Chu nhìn Đào Phong một cái, rồi nói với Thương Vân:
“Năm xưa Thương Vân cũng từng là danh tướng nước Nhạn. Sao giờ lại thành chó cho Đông Hạ?”
Thương Vân bật cười.
“Chỉ cần giết được ngươi, làm chó cho ai thì có gì khác nhau? Năm đó ngươi giết con trai ta, ta đã thề với trời. Đời này nếu ngươi chưa chết, ta quyết không bỏ qua.”
Minh Nguyệt Chu lạnh nhạt đáp:
“Con trai ngươi vì tư dục mà tàn sát cả thôn. Một mạng hắn, ta còn thấy không đủ để đền cho hơn trăm mạng dân vô tội.”
Thương Vân lập tức nổi giận. “Minh Nguyệt Chu!”
“Vong hồn dưới đao ngươi chẳng lẽ còn ít sao?Ngươi dám nói tất cả bọn chúng đều là đại gian đại ác? Ngươi giết người. Con trai ta cũng giết người. Đều là giết người, có gì khác nhau mà phân sang hèn!”
Lời này vừa dứt, toàn thân Trường Lăng khẽ run lên.
11 năm trước, dưới chân Phục Long Sơn. Cũng từng có một kẻ đứng trước thi thể la liệt của Việt gia quân, dùng đúng giọng điệu ấy nói với nàng:
“Các ngươi dùng đao giết người, chúng ta dùng mưu giết người. Đều là giết người, có gì khác nhau mà phân sang hèn?”
Trường Lăng ngây người nhìn Thương Vân. Gương mặt méo mó dữ tợn trước mắt, không ngờ lại chồng lên khuôn mặt của Thẩm Diệu năm ấy.
Hai bàn tay nàng vô thức siết chặt. Nỗi hận vốn bị chôn sâu dưới đáy lòng lập tức trào dâng, khó mà kìm nén.
Trên đời này, người tốt có thể lương thiện theo muôn vàn cách khác nhau. Nhưng hạng người vô sỉ, độc ác như thế này, lại giống nhau đến buồn nôn.
Thấy Trường Lăng và Sở Thiên Tố vẫn không hề có ý rời đi, Minh Nguyệt Chu sốt ruột, ánh mắt tha thiết nhìn sang Trường Lăng.
Thương Vân nhận ra điều bất thường, sợ bỏ lỡ thời cơ, cuối cùng không nói thêm nữa. Hắn giơ tay.
Đám binh lính phía sau lập tức giương cung lắp tên. Rồi hắn cười ngạo nghễ nhìn Minh Nguyệt Chu.
“Vốn dĩ ta còn muốn tha cho tiểu cô nương xinh đẹp này một mạng. Thấy ngươi căng thẳng vì nàng như vậy…Vậy thì để các ngươi cùng nhau xuống hoàng tuyền!”
Dứt lời, cánh tay hắn vung xuống.
Trong khoảnh khắc—Ngàn mũi tên như cuồng phong gào thét, dày đặc bắn tới!
Trước cơn mưa tên kín đặc như vậy, đừng nói ai ở đây, dù là cao thủ tuyệt đỉnh cũng khó lòng tránh nổi. Huống chi bọn họ vội vã bỏ trốn trong đêm, đến nửa món binh khí để chống đỡ cũng không có.
Ngay đúng lúc ấy, một bóng người bỗng vọt lên giữa không trung. Tựa như một cơn lốc bất ngờ cuốn tới.
Lấy thế một người giữ ải, vạn người khó qua, chắn ngay trước mặt mọi người. Phảng phất gió núi cũng vì đó mà ngừng thổi, tinh hà cũng vì đó mà lặng yên.
Ống tay áo Trường Lăng cuốn lên cuồng phong vạn trượng. Nàng vung tay, chỉ trong chớp mắt—
Ngàn mũi tên đồng loạt quay ngược trở lại!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)