Nhận ra tình hình, người Lục gia vừa kinh vừa mừng, kinh vì trên đời này lại có người thần thông quảng đại đến vậy, có thể trong nửa nén nhang dọn sạch cả phủ Tướng quân!
Mừng vì dù sao đồ đạc của Lục gia không rơi vào tay bọn đạo chích, bị đánh cắp cũng tốt hơn là bị sung công.
Nhưng không biết kẻ nào có thể thần không biết quỷ không hay mà dọn sạch phủ Tướng quân như vậy?
Phủ Tướng quân bị vây kín không chỗ hở, Trương Thạch Minh bị đưa đi, còn tất cả người Lục gia đều bị đeo gông cùm, áp giải vào đại lao.
Quan ngục không có chút hậu đãi nào với người Lục gia, chỉ nhốt tất cả vào một gian phòng giam chật hẹp, rồi ném mấy bộ tù phục mỏng manh bắt họ thay.
"Nương…"
Mấy vị phu nhân của Lục gia đều quay sang nhìn Lục lão phu nhân. Đối mặt với đại biến, lòng họ tràn ngập nỗi bàng hoàng lo lắng.
Lục lão phu nhân bình tĩnh, dù trong cảnh lao tù, cũng không tỏ vẻ bối rối, khiến những người còn lại cảm thấy yên lòng hơn.
"Bỏ đi, mặc trung y thôi. Hoàng Thượng nhân hậu như vậy, hẳn sẽ không đến mức tước đi thể diện cuối cùng của chúng ta."
Trong lời nói có chút trào phúng khó giấu.
Lục lão phu nhân dẫn đầu, dưới sự trợ giúp của Lục Đại phu nhân, bà bỏ đi chiếc áo khoác gấm thêu hoa văn tường vân xanh đen.
"Tất cả trang sức quý giá trên người đều tháo ra, người Lục gia sống là phải giữ lấy tôn nghiêm. Nếu không được phép mang vào, thì chúng ta cũng chẳng thiết tha gì, miễn cho lát nữa bị lục soát rồi bị ném đi làm mất mặt Lục gia."
Tống Minh Diên đang tu luyện linh lực ở góc nhà tù, nghe thấy lời này liền thoáng liếc mắt.
Chỉ thấy Lục lão phu nhân đường hoàng nói ra, nhưng tay thì lại kín đáo giấu chiếc nhẫn phỉ thúy vào sâu trong tay áo.
Tống Minh Diên: "……"
Nàng nghĩ thầm, Lục lão phu nhân sao có thể là hạng người chết vì sĩ diện mà chịu khổ? Nếu thật sự chỉ biết làm ra vẻ thanh cao, bà đâu có thể nuôi dạy được những đứa con dũng mãnh thiện chiến như vậy.
Quay đầu nhìn lại, mấy vị phu nhân khác cũng đang làm theo, hỗ trợ nhau che giấu.
"Nương nói phải, người Lục gia chúng ta hành xử đoan chính, ngồi ngay ngắn, khinh thường làm những chuyện trộm cắp như thế!"
Đường lưu đày gian khổ, thêm nhiều hiểm nguy chưa biết phía trước, chẳng ai đoán được điều gì sẽ xảy ra. Có thể giấu được nhiều chút nào hay chút ấy, để nhỡ khi cần dùng đến mà trời chẳng thấu, đất chẳng hay.
Lục Bùi An và mấy tiểu tử ban đầu còn sợ hãi, nhưng thấy hành động của các bá mẫu, liền bớt lo hơn, hít hít mũi, vội tháo trang sức trên người tìm chỗ giấu.
Tống Minh Diên trên người không có gì đáng giá, lừa gạt qua loa rồi thay áo tù.
Thân thể này vốn yếu ớt, chiếc áo tù mỏng manh không chống chọi nổi cái lạnh từ bốn phía. Chiếc áo bông vừa cởi ra, lạnh buốt xâm vào khiến nàng run lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



