Tống Lương Khương không nhịn được ôm chặt ví tiền của mình, cô không có tiền, cô rất nghèo.
Quần áo gì mà đắt thế, không thể mặc bao tải sao?
Tống Lương Khương càng cảm thấy người như Sở Kinh Mặc nên sớm thua cược rồi bị đuổi ra khỏi nhà đi, quá phá của!
Tống Lương Khương đang nghĩ xem có nên nhắn tin hỏi Lệ Xuyên về chuyện cái áo không thì một số lạ gọi đến, Tống Lương Khương cau mày nhìn dãy số đó: "Alo..."
"Đến đây ngay."
Sở Kinh Mặc nén giận, nói xong câu đó thì cúp máy.
Cách một cuộc điện thoại, Tống Lương Khương vẫn nghe ra được cơn giận của anh, ai mà có thể chọc giận Sở Kinh Mặc đến mức này?
[Không đến tự gánh hậu quả!!!]
Tống Lương Khương chậc một tiếng, còn dám đe dọa cô sao?
Sở Kinh Mặc vừa vào đến nhà đã bị hơn 10 người phụ nữ chặn lại, tất cả đều là do mẹ anh tìm đến, có lẽ vì không thể chấp nhận sự thật là anh không thích phụ nữ.
Những người phụ nữ này hoặc là con nhà danh gia vọng tộc, hoặc là nữ minh tinh nổi tiếng trong giới giải trí, chỉ có một điểm chung duy nhất là đều rất xinh đẹp.
Sở Kinh Mặc khó chịu hết sức, những người phụ nữ này không biết đã được Sở phu nhân hứa hẹn điều gì mà cứ trơ trẽn nhào tới. Sở Kinh Mặc lại không thể ra tay với phụ nữ thật, nhưng e rằng anh cũng không nhịn được lâu hơn nữa.
Cảnh tượng Tống Lương Khương bước vào là thế này: Sở Kinh Mặc lạnh mặt ngồi trên sofa, hơn 10 người phụ nữ vây quanh anh, người ngồi người đứng, ríu rít nói chuyện.
Tống Lương Khương phát hiện gân xanh trên mu bàn tay Sở Kinh Mặc đã nổi lên, không nhịn được bĩu môi, hồi đó suýt chút nữa là bóp chết cô, sao bây giờ lại nhát gan thế?
Sao nào, giết vợ thì không phạm pháp à?
"Tống Lương Khương." Sở Kinh Mặc nhìn thấy Tống Lương Khương thì lập tức đứng dậy đi qua, bước chân hiếm khi hơi hỗn loạn. Anh trực tiếp kéo cô qua, thậm chí còn đẩy cô về phía trước.
Tống Lương Khương: "..."
Thật vô lý!
"Cô là ai?" Người phụ nữ đi đầu nhìn Tống Lương Khương với ánh mắt đầy địch ý.
Sở phu nhân đã nói ai có thể khiến Sở Kinh Mặc vừa ý, dù không kết hôn, chỉ cần sinh cho anh một đứa con thì sẽ được 200 triệu! Chuyện tốt như vậy sao có thể để người khác cướp mất.
"Vợ tôi." Sở Kinh Mặc trầm giọng mở lời: "Các cô có thể cút hết rồi."
Hơn 10 người phụ nữ nhìn nhau, cuối cùng tức giận phủi tay rời đi.
"Một người phụ nữ trong cuộc hôn nhân giả thì có gì để kiêu ngạo chứ? Sở Kinh Mặc thà lên giường với đàn ông cũng không thèm lên giường với cô."
Giọng người phụ nữ đó không lớn nhưng Sở Kinh Mặc nghe rõ mồn một, sắc mặt lập tức tối sầm.
Tống Lương Khương liếc thấy nắm đấm siết chặt của Sở Kinh Mặc, theo bản năng lùi về phía cửa, cô đã từng thấy Sở Kinh Mặc nổi giận, chuyện đó thật sự rất đáng sợ.
Hơn 10 người phụ nữ lần lượt bước ra, Tống Lương Khương đi theo sau cùng.
"Đứng lại." Đôi tay siết chặt của Sở Kinh Mặc từ từ buông lỏng, vẻ mặt cũng dịu đi.
Tống Lương Khương chửi thầm một câu, dừng lại ở cửa, níu lấy cánh cửa cẩn thận giấu cả người ra bên ngoài, chỉ thò cái đầu nhỏ vào nhìn anh, nếu có gì không ổn, cô sẽ đóng cửa rồi chạy đi ngay.
"Vào đây." Sở Kinh Mặc nhìn người ở cửa, biết cái đầu nhỏ của cô đang nghĩ gì.
Tống Lương Khương: "Có gì thì nói đi, tôi không bị điếc, tôi đã giúp anh đuổi bọn họ đi rồi, anh còn chuyện gì nữa?"
Bảo cô đi vào là chuyện không thể nào, cô đâu có ngốc!
Sở Kinh Mặc đi về phía cửa, Tống Lương Khương đóng sầm cửa lại, cánh cửa đập thẳng vào mặt Sở Kinh Mặc.
Sở Kinh Mặc nhắm mắt cảm nhận luồng gió từ cánh cửa: "Tống Lương Khương!"
Tống Lương Khương đóng cửa xong định chạy, nhưng đã bị Sở Kinh Mặc chộp lấy và kéo vào, trong khoảnh khắc đó, cánh cửa mở ra rồi lại đóng lại, cứ như nó đã mở nhưng lại chưa từng mở.
Tống Lương Khương bị Sở Kinh Mặc ép sát vào cửa, muốn chạy cũng không thoát được.
"Gây họa xong thì muốn chạy à?"
Tống Lương Khương vô cùng nhớ những ngày anh mất tích, hoặc là những ngày anh không quan tâm gì đến cô.
"Tôi gây họa gì chứ? Có, có phụ nữ thích vẻ ngoài của anh thì cũng có có phụ nữ thích tiền của anh thôi, đúng không?" Tống Lương Khương không nhịn được nhỏ giọng cãi lại: "Có người không bận tâm đến tôi thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác."
"Vậy còn cô, cô thích tiền hay thích vẻ ngoài của tôi?" Sở Kinh Mặc nói, rất nhanh đã thấy được vẻ chán ghét trên mặt Tống Lương Khương.
Đúng vậy, chính là chán ghét!
"Tôi yêu mạng sống của mình." Tống Lương Khương không hề che giấu sự chán ghét của mình đối với Sở Kinh Mặc, như vậy anh trai này hẳn sẽ hiểu rằng cô thật sự không có bất kỳ ý nghĩ không nên có nào với anh chứ.
"Họa là do cô gây ra, cô phải chịu trách nhiệm giải quyết." Sở Kinh Mặc buông cô ra, đồng thời khóa cửa lại.
Tống Lương Khương nắm chặt tay vung vẩy về phía lưng Sở Kinh Mặc, khi Sở Kinh Mặc quay đầu lại, cô lập tức giấu nắm tay nhỏ ra sau lưng, cười tủm tỉm nhìn anh.
"Trong khoảng thời gian này, cô sẽ sống ở đây, cho đến khi chuyện tôi thích đàn ông hoàn toàn lắng xuống."
"Trong thỏa thuận của chúng ta không có điều khoản này!" Tống Lương Khương tức giận: "Hơn nữa chẳng lẽ Lâm Tịch nói gì, mẹ anh cũng tin sao?"
"Mặc kệ vì sao mẹ tôi tin, bây giờ sự việc đã xảy ra rồi, cô muốn quỵt nợ sao?" Sở Kinh Mặc hoàn toàn không cảm thấy việc lời nói của mình đã gây hiểu lầm cho mẹ là sai.
"Tôi quỵt nợ ư?" Tống Lương Khương xắn tay áo lên muốn làm rõ với anh: "Chuyện kết hôn này là do anh gật đầu đồng ý, tôi đâu có ép anh."
"Cô không ép tôi, nhưng bà nội tôi đã dọa tự tử để ép tôi."
Tống Lương Khương tê liệt, đứng hình!
"Được rồi, vậy thì cả hai chúng ta đều là bị ép hôn, chia tay trong hoà bình chẳng phải là đôi bên cùng vui vẻ sao?" Tống Lương Khương nói một cách kích động, hoàn toàn không nhận ra mình đã sắp áp sát vào người Sở Kinh Mặc.
Sở Kinh Mặc cúi đầu là có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt cô, thậm chí còn nhìn rõ hàng mi dài giống như một chiếc quạt nhỏ của cô, Sở Kinh Mặc ma xui quỷ khiến đưa tay nhéo má cô, kéo ra hai bên, khuôn mặt cô cũng mềm mại thật, nhưng hình như không tròn trịa như trước đây nữa.
Tống Lương Khương: "!!!"
Làm trò gì vậy?
Sở Kinh Mặc buông cô ra trước khi Tống Lương Khương kịp nổi đóa cắn người, không nhịn được xoa đầu ngón tay mình, da của người phụ nữ này thật sự rất tốt.
"Tại sao lại không thể sống ở đây, hay là cô..."
Lời Sở Kinh Mặc còn chưa nói hết, điện thoại của Tống Lương Khương lại reo lên, Tống Lương Khương liếc Sở Kinh Mặc một cái rồi lấy điện thoại ra, vừa nhìn thấy tên người gọi đến, cô rõ ràng hơi hoảng loạn nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh.
Sở Kinh Mặc lại thấy rõ dòng ghi chú trên đó: Bảo bối cưng.
Sở Kinh Mặc: "..."
Anh bị cắm sừng sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
