"Buông tôi ra." Cổ Tống Lương Khương bị anh bóp đến đau, thật sự nghi ngờ người đàn ông này đang trả thù.
"Sớm muộn gì cũng sẽ đánh gãy đôi chân như khỉ này của cô, xem cô còn chạy đi đâu." Sở Kinh Mặc buông cô ra, buông lời đe dọa.
Tống Lương Khương vội vàng trốn ra cửa, xoa cái gáy đau đớn của mình, trước kia thì bóp cổ cô, bây giờ thì bóp gáy cô, người này muốn bóp chết cô mà.
"Cái gì đây?" Sở Kinh Mặc ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ, sau đó nhìn thấy quả cầu cô đang ôm trong tay.
"Người khác tặng tôi, anh đừng đụng vào." Tống Lương Khương lập tức nhét quả cầu gỗ vào túi của mình, dáng vẻ đó hệt như đứa trẻ mẫu giáo vừa có được món đồ chơi mới lạ, rồi vô cùng sợ hãi bị đứa trẻ hung dữ khác giật mất.
Sở Kinh Mặc chính là đứa trẻ hung dữ đó.
Tống Lương Khương cất đồ xong, lúc này mới nhìn Sở Kinh Mặc: "Sao anh lại ở đây?"
Tống Lương Khương nói xong mới nhìn thấy cuộc gọi nhỡ trên điện thoại của mình, hàng chục cuộc gọi từ Lệ Xuyên.
"Trợ lý Lệ, anh tìm tôi có việc sao?" Mấy cuộc gọi này suýt nữa làm điện thoại cô hết pin.
Lệ Xuyên vừa lái xe vừa cân nhắc trả lời: "Dù sao cũng đang ở nước ngoài, Sở phu nhân lại bất đồng ngôn ngữ, tốt nhất là đừng đi lung tung, nếu không Tổng giám đốc sẽ lo lắng đấy."
"Tôi lo lắng cho cô ta?"
"Anh ta lo lắng cho tôi?"
Hai người nhìn nhau, thấy rõ sự khinh thường ngập tràn trong mắt đối phương.
Lệ Xuyên mỉm cười hoàn thành nhiệm vụ, nghiêm túc lái xe.
Tống Lương Khương quay đầu nhìn ra ngoài, sau khi ly hôn nhất định phải tránh xa người đàn ông này, nếu không cô sẽ sống không thọ mất.
"Cô vừa nói gặp được cái gì?" Sở Kinh Mặc biết hôm nay Mr. Yang không có ở nhà, nhưng Tống Lương Khương vẫn ở lại trang viên vài giờ, chủ nhà không có ở đó, để mặc khách tự do đi lại trong nhà là chuyện rất kỳ lạ, trừ khi trong nhà còn có người khác có thể quyết định.
"Một người đàn ông đẹp hơn cả thần tiên, hơn nữa sân sau của Mr. Yang còn có một khu vườn cảnh, cảm giác không giống với phong cách nhất quán của Mr. Yang, chắc là người đàn ông kia thiết kế." Tống Lương Khương nói đến chuyện này thì tạm thời không so đo với anh nữa.
Sở Kinh Mặc nghe lời Tống Lương Khương nói, khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn Tống Lương Khương thêm vài phần đánh giá: "Cô nói ông ta cho cô vào sân sau của trang viên?"
Người của anh đã nhiều lần muốn vào nơi đó nhưng không được, ngoài việc phòng thủ nghiêm ngặt, còn có một lý do quan trọng nữa, nơi đó áp dụng trận bát quái cổ xưa, giống như một mê cung vậy, nếu là người không có hiểu biết cơ bản thì sẽ không thể đi ra.
Nhưng Tống Lương Khương lại có thể dễ dàng đi vào?
Tống Lương Khương gật đầu: "Đi loanh quanh rồi đi vào thôi, đó là nơi bí ẩn gì sao?"
Tống Lương Khương nói xong thì thấy ánh mắt Sở Kinh Mặc nhìn cô có chút kỳ quái, cô âm thầm lùi lại một chút: "Anh quan hệ xã giao không tốt cũng không thể trách tôi, muốn trách thì trách cái miệng của anh đấy?"
"Cô có thể sống đến bây giờ, quả thật nên cảm ơn ông trời mù mắt, lần nào cũng quên mang cô đi." Sở Kinh Mặc cười lạnh thành tiếng, nếu Mr. Yang thật sự có ý đồ xấu với Tống Lương Khương, cô tự động dâng mình tới cửa như vậy đã sớm bị giết chết rồi.
Tống Lương Khương mấp máy môi, siết chặt tay, hít sâu một hơi, dặn lòng không thể so đo với kẻ có vấn đề thần kinh.
Hai người trở về khách sạn, kết quả ở đại sảnh khách sạn có một nhóm phụ nữ cầm biểu ngữ, bảng cổ vũ và những thứ khác, xét thấy hai lần bị va chạm, Tống Lương Khương lập tức trốn ra phía sau Sở Kinh Mặc.
Sở Kinh Mặc liếc nhìn bàn tay đang nắm cánh tay mình: "Có tiến bộ."
Tống Lương Khương trốn sau lưng Sở Kinh Mặc, khẽ bĩu môi: "Lần sau nên buộc một cái loa lớn lên người Tạ Dự, mỗi lần cách trăm mét là phải gọi "Anh ấy đến rồi, anh ấy đến rồi, anh ấy dẫn theo người hâm mộ đến rồi", như vậy tôi còn biết đường mà chạy nhanh hơn một chút."
"Đây có lẽ là câu nói có đầu óc duy nhất tôi nghe cô nói từ khi chúng ta quen nhau đến giờ."
Nhân viên vội vàng đến bên cạnh Sở Kinh Mặc: "Không biết ai đã tiết lộ hành tung của anh Tạ nên người hâm mộ của anh ấy lập thành nhóm đến khách sạn cổ vũ cho anh ấy, hiện tại anh Tạ vẫn đang ở phim trường chưa về."
Tống Lương Khương nhón chân nhìn đám đông lúc nhúc bên kia: "Yêu một người không có quan hệ huyết thống với mình một cách bất chấp là cảm giác như thế nào?"
Đường đi đến thang máy đã bị chặn, nhân viên đang sơ tán nhưng không có hiệu quả lắm.
"Không biết."
"Không biết." Tống Lương Khương cười một cái rồi lập tức thay đổi sắc mặt.
"A, Tạ Dự, Tạ Dự..."
Các cô gái bên kia đột nhiên kích động, một đám người ùa tới chỉ vì người đàn ông xuất hiện ở cửa khách sạn.
Tống Lương Khương còn chưa bị chạm vào đã được Sở Kinh Mặc kéo lùi lại một bước, tránh cho cô lại bị đụng trúng.
Tống Lương Khương ngước lên nhìn người đàn ông trước mặt, những cô gái chạy qua sau lưng anh dường như không ai có thể làm tổn hại đến anh một chút nào, nhưng Tống Lương Khương biết lực xông tới của những người này lớn đến mức nào.
Đợi đến khi tất cả các cô gái đều bao vây ra ngoài, Sở Kinh Mặc mới quay người đi về phía thang máy.
Nhưng anh đi được vài bước, quay lại thì thấy Tống Lương Khương đang ngây người: "Không đi còn đứng đó làm gì?"
Tống Lương Khương bừng tỉnh: "Xem hiện trường đu idol không được à?"
Người này thật là, sống cô độc đến già luôn đi!
Tống Lương Khương phồng má lẽo đẽo đi theo: "Tôi chỉ..."
Lời Tống Lương Khương còn chưa nói xong đã bị một người hâm mộ bất ngờ va vào, nhào về phía trước, Sở Kinh Mặc nhanh chóng ôm lấy cô xoay người né tránh đám người đó.
Dưới sự hộ tống của trợ lý và bảo vệ, Tạ Dự vẫn đang bị xô đẩy chen lấn, anh ta có muốn chạy cũng không chạy được.
Đợi đến khi Tạ Dự khó khăn lắm mới vào được thang máy, những người đó vẫn vây quanh ở đại sảnh.
Sở Kinh Mặc dẫn Tống Lương Khương đi cầu thang bộ lên tầng hai, rồi từ tầng hai vào thang máy.
Tống Lương Khương ôm ngực thở dốc: "Tình yêu này quá đáng sợ."
"Cho nên tránh xa cậu ta ra, nếu không những người này mỗi người một chân cũng đủ để nghiền nát cô đấy." Sở Kinh Mặc nhìn người phụ nữ vẫn đang thở hổn hển.
Tống Lương Khương định nói gì đó nhưng đột nhiên sờ lên vai mình: "Túi xách của tôi đâu rồi?"
Tống Lương Khương nghĩ chắc là vừa rồi có người va vào cô làm rơi mất, cô phải quay lại tìm túi.
Đợi đến khi họ quay lại đại sảnh, người hâm mộ đã tản đi gần hết, Tống Lương Khương còn chưa kịp hỏi thăm quầy lễ tân thì đã thấy La Phỉ Dương cầm túi của cô.
La Phỉ Dương thấy Tống Lương Khương thì đưa túi qua: "Thấy hơi quen mắt nên định mang lên cho cô."
Tống Lương Khương nhận lấy túi của mình, lật xem đồ bên trong, thấy không thiếu thứ gì mới yên tâm.
"Kinh Mặc, hai người định khi nào về nước, vừa hay chuyện bên em cũng xử lý gần xong rồi, hay là chúng ta cùng về nhé?"
"Đứng lại, phép lịch sự đâu?" Sở Kinh Mặc gọi người định bỏ đi lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

