Khi Tống Lương Khương buông cánh tay Sở Kinh Mặc định ngồi thẳng dậy thì bị anh dùng một tay kéo lại, dựa vào lòng anh cùng xem thực đơn.
"Đúng là không có ý định kết hôn." Sở Kinh Mặc chỉ trả lời đúng một câu này, còn câu này có ý nghĩa gì thì tùy mọi người suy đoán.
Không có ý định kết hôn nên cũng không xem trọng hôn nhân, là một cách nói.
Không có ý định kết hôn, nhưng gặp được tình yêu đích thực thì không ai cản được, cũng là một cách nói.
Tống Lương Khương bị ép dựa vào lòng anh, chọn thêm vài món, nhân lúc đó cô dùng chân miết vài cái lên mu bàn chân Sở Kinh Mặc, kết quả người đàn ông vẫn không hề thay đổi sắc mặt, có thể thấy không chỉ da mặt dày mà da chân cũng dày.
Gọi món xong, Sở Kinh Mặc mới buông cô ra. La Phỉ Dương chủ động nhắc đến những câu chuyện thời thơ ấu, Tống Lương Khương không thể tham gia vào những câu chuyện này.
Tống Lương Khương vừa cầm điện thoại lên định xem tin nhắn, Sở Kinh Mặc đang nói chuyện với La Phỉ Dương, nhưng vẫn dùng một tay lấy điện thoại của cô úp xuống bàn, suốt quá trình đó không hề liếc nhìn cô một cái.
Hành động này giống như phụ huynh dẫn bạn đi thăm nhà họ hàng, bạn thấy buồn chán muốn chơi điện thoại thì bị phụ huynh tịch thu, và nói bạn làm thế là mất lịch sự!
Động tác tự nhiên như vậy đương nhiên bị người đối diện chú ý, giọng điệu La Phỉ Dương nói chuyện cũng vô thức vấp váp hơn.
"Lương Khương, chúng tôi nói những chuyện này cô có thấy chán không?" La Phỉ Dương cố ý hỏi: "Xin lỗi nhé."
"Không sao đâu, mọi người cứ tiếp tục nói, tiện thể xem những chuyện anh ấy kể về thời thơ ấu cho tôi nghe có phải là lừa bịp không." Tống Lương Khương tỏ vẻ vô cùng rộng lượng, cười như không cười nhìn La Phỉ Dương.
Nhà cô gái này trồng trà xanh ở Thái Bình Dương à, vừa rảnh rỗi vừa thảo mai (*).
(*) Trong tiếng Trung, “nhà ở Thái Bình Dương” chỉ người bao đồng, lo nhiều chuyện của người khác. Còn “trà xanh” chỉ sự giả tạo, thảo mai.
Sắc mặt La Phỉ Dương thay đổi rõ rệt, bưng ly nước lên uống để che giấu cảm xúc.
Lời Tống Lương Khương nói chẳng phải có nghĩa là ngay cả chuyện thời thơ ấu Sở Kinh Mặc cũng sẽ chia sẻ với cô sao?
Khi nào thì người ta sẽ chia sẻ những chuyện nhàm chán như vậy, tất nhiên là trong thời gian đang yêu cuồng nhiệt.
Không khí im lặng một lúc, mãi đến khi nhân viên phục vụ mang thức ăn lên mới phá vỡ sự ngượng ngùng khó tả này.
Tống Lương Khương không hề cảm thấy xấu hổ, vẫn cười tủm tỉm nhìn Sở Kinh Mặc, ra vẻ vô cùng thâm tình.
Trong suốt thời gian còn lại, La Phỉ Dương rất ít khi chủ động gợi chuyện nữa, còn Tống Lương Khương thì bắt đầu con đường làm trò, nũng nịu bắt Sở Kinh Mặc đút cơm, bảo anh làm cái này làm cái kia, một bữa cơm hận không thể khiến tất cả mọi người phải ghê tởm đến bỏ đi.
Bữa cơm ăn được một nửa, La Phỉ Dương cuối cùng cũng không chịu nổi, lấy cớ có việc rồi đi trước.
Tống Lương Khương nhìn La Phỉ Dương rời đi, hừ một tiếng rồi đứng dậy khỏi người Sở Kinh Mặc: "Nhà cô trồng trà xanh ở Thái Bình Dương, còn tôi trồng hoa sen trắng trong sa mạc Châu Phi đây."
Chỗ nào cũng có thể nở hoa.
Tạ Dự úp mặt xuống bàn cười không dứt, rất lâu sau mới dừng lại.
Sở Kinh Mặc chậm rãi đặt đũa xuống: "Bảo tôi đút cô?"
Tống Lương Khương lặng lẽ dịch qua một bên, thấy chưa đủ, lại dịch thêm một chút nữa.
"Cô có hiềm khích với Phỉ Dương à?" Tạ Dự giải cứu Tống Lương Khương, cuối cùng cũng ngừng cười.
Không tính là hiềm khích, chỉ là có thù thôi.
Nhưng nhìn hai người bạn lớn lên cùng La Phỉ Dương ở trước mặt, Tống Lương Khương cảm thấy nếu nói ra thì giống như đang chia rẽ mối quan hệ của họ vậy, đặc biệt là người như Sở Kinh Mặc.
"Không có, đồng nghiệp khó tránh khỏi ghen tị lẫn nhau thôi." Tống Lương Khương ăn vội vài miếng: "Tôi ăn xong rồi, hai người cứ từ từ ăn nhé."
Tống Lương Khương nói xong, lại lấy thêm một cái bánh mì nhỏ, rồi chuồn đi như làn khói.
"Cậu rất quan tâm cô ấy?" Sở Kinh Mặc lúc này mới nhìn Tạ Dự, đây không phải lần đầu tiên nữa.
"Cậu có tin yêu từ cái nhìn đầu tiên không?" Tạ Dự nhìn cho đến khi Tống Lương Khương biến mất hoàn toàn mới quay lại nhìn Sở Kinh Mặc: "Nhưng trước khi hai người ly hôn. tôi sẽ không làm gì cả, cậu hãy yên tâm về chuyện này."
Sắc mặt Sở Kinh Mặc tối đi: "Tôi nhớ tôi đã nói với cậu, Tống Lương Khương từng sinh cho tôi một đứa con trai."
"Tôi không ngại."
"Cậu nói thật sao?" Sở Kinh Mặc nhìn cậu bạn thân, không thể nhìn ra cảm xúc hiện tại.
"Lão Sở, mặc dù tôi không biết trước đây giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng hai người tuyệt đối không phải kết hôn vì tình yêu, đứa bé đó có lẽ cũng là… ngoài ý muốn?"
"Cô ấy và chúng ta không cùng một thế giới."
"Tôi có thể đi vào thế giới của cô ấy."
"Tạ Dự!" Sở Kinh Mặc trầm giọng lên tiếng, rõ ràng mang theo sự không vui.
Tạ Dự lại không hề sợ anh: "Nhưng tôi đã nói rồi, trước khi hai người ly hôn, tôi sẽ không làm gì cả, nhưng hai người sẽ ly hôn đúng không?"
Sở Kinh Mặc nhìn bạn thân, biết anh ta không hề nói đùa.
"Cậu bị mù à?"
Người phụ nữ Tống Lương Khương đó vô lo vô nghĩ, nhìn trúng cô có lợi ích gì chứ?
Tạ Dự cười khẽ: "Chẳng phải tình yêu khiến người ta mù quáng sao?"
Sở Kinh Mặc đứng dậy cầm áo khoác: "Trong lòng người phụ nữ Tống Lương Khương đó chỉ có Khúc Thủy Lưu Thương thôi, cậu bỏ cuộc đi."
Sở Kinh Mặc nói xong thì bỏ đi, Tạ Dự nhìn Sở Kinh Mặc rời khỏi, cười một cách khó hiểu.
…
Tống Lương Khương tắm xong đi ra thì thấy Sở Kinh Mặc đang ngồi trên giường mình, Tống Lương Khương kêu lên một tiếng, phản xạ có điều kiện quay người chạy lại vào phòng tắm, chỉ để lộ nửa người bên ngoài.
"Sở Kinh Mặc!" Tim Tống Lương Khương đập thình thịch, nghi ngờ anh là cố ý!
"Dám lớn tiếng với tôi, lá gan cô ngày càng lớn rồi đấy." Sở Kinh Mặc lật xem bản thảo của cô, sau đó nhìn người phụ nữ đang bám trước cửa phòng tắm.
"Anh nửa đêm chạy vào phòng con gái nhà người ta, không bị gọi là lưu manh đã là may rồi." Tống Lương Khương nấp trong phòng tắm kéo chặt khăn tắm, trừng mắt nhìn người đàn ông vẫn đang ngồi trên giường cô.
"Con gái?" Sở Kinh Mặc có ý kiến với từ này.
Tống Lương Khương sững lại, đột nhiên nhớ đến hai cục bột ở nhà, nhất thời cảm thấy chột dạ, nhưng cũng không thể thể hiện ra.
"Sao, 23 tuổi thì không thể là con gái nữa à?"
Sở Kinh Mặc đặt cuốn bản thảo của cô xuống, hừ một tiếng đầy sâu xa.
"Lại đây."
"Anh ra ngoài." Tống Lương Khương rướn cổ đuổi người.
"Ảnh mô hình Khúc Thủy Lưu Thương, xem không?"
"Thật không?" Tống Lương Khương tiến lên một bước, rồi lại nhớ ra điều gì đó, lại lùi về: "Anh gửi qua điện thoại cho tôi."
Sở Kinh Mặc vô thức kéo lỏng cà vạt, đè nén ảo giác không đúng lúc trong lòng.
Nhưng một số ký ức đã ngủ yên từ lâu lúc này lại vô tình bắt đầu trỗi dậy, chỉ là bản thân anh vẫn chưa nhận ra.
Tống Lương Khương thay đồ ngủ với tốc độ nhanh nhất rồi chạy ra, khi chạy đến bên cạnh Sở Kinh Mặc thì mắt cô sáng rực: "Ảnh, cho tôi xem ảnh."
Sở Kinh Mặc nhìn người phụ nữ bình thường hận không thể trốn mình xa cả ngàn dặm, lúc này lại vì một bức ảnh mà đến gần ngay bên cạnh anh.
Mái tóc vừa gội vẫn còn nhỏ nước, khuôn mặt bị hơi nước hun nóng vẫn còn vương màu hồng hào, Tạ Dự nói gì nhỉ?
Yêu từ cái nhìn đầu tiên...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
