Tạ Dự gật đầu: "Coi như là lớn lên cùng nhau, mặc chung một quần."
Vậy thì Tống Lương Khương yên tâm rồi: "Đi thôi, đi mua máy tính thôi."
Tạ Dự sửng sốt, dường như nghi ngờ tai mình, mà cô gái trước mặt lại có vẻ rất nghiêm túc, lúc này đã vứt bỏ bánh ngọt, định kéo anh ta ra ngoài.
Nhưng họ còn chưa kịp nhúc nhích đã thấy Sở Kinh Mặc đi tới, anh dùng cách cực kỳ ngang ngược để kéo cô gái về vòng tay mình.
"Mẹ tôi đang tìm cậu, cậu chạy đến đây làm gì?"
"Đến gặp chủ nợ của tôi." Tạ Dự cười mở lời: "Vậy tôi qua bên kia trước, lát nữa xong việc tôi đưa cô đi mua máy tính."
Tạ Dự nói xong, vỗ nhẹ lên vai Sở Kinh Mặc rồi tao nhã rời đi.
Khi Tống Lương Khương định quay lại nhìn thì đã bị Sở Kinh Mặc ghì cổ quay trở về: "Đẹp lắm sao?"
"Đẹp chứ, ngôi sao lớn, Ảnh đế cơ mà, sao mà không đẹp cho được?" Tống Lương Khương vừa nói, ánh mắt vừa lấp lánh như sao: "Người ta lại còn tốt tính nữa, sao lại có người đàn ông hoàn hảo như vậy cơ chứ?"
Sở Kinh Mặc nhìn người phụ nữ đang mê trai trước mặt mình, đánh một cái vào trán cô: "Cô mù à?"
Tim Tống Lương Khương đập thình thịch mấy cái, theo bản năng muốn lùi lại nhưng đã bị Sở Kinh Mặc ôm ngang eo: "Tôi biết cô định làm gì, Tống Lương Khương, nhân lúc tôi còn một chút kiên nhẫn với cô, cô hãy biết chừng mực, tôi đảm bảo cô sẽ sống tốt hơn tất cả phụ nữ xung quanh."
Tống Lương Khương cứng đờ người không dám nhúc nhích: "Thế thì không bằng anh cứ thu hồi sự kiên nhẫn đó lại đi?"
Cô chẳng thèm đấy có được không?
Động tác ôm cô của Sở Kinh Mặc hơi khựng lại, sắc mặt tối tăm khó lường.
Nếu không phải vì cậu nhóc bánh bao sữa kia, anh thật sự muốn mổ đầu của người phụ nữ này ra xem bên trong rốt cuộc có cấu tạo gì.
"Hãy mừng vì năm đó cô đã đưa ra một quyết định đúng đắn đi, khiến tôi vẫn còn chút kiên nhẫn với cô." Lời của Sở Kinh Mặc không đầu không đuôi, Tống Lương Khương mơ hồ bị anh kéo đi gặp người khác.
Nhưng việc gặp mặt này đồng nghĩa với việc khẳng định thân phận Sở phu nhân của cô, năm đó họ kết hôn không có nhiều người biết, nhưng bây giờ tất cả các gia tộc giàu có của thành phố A đều đến.
"A..."
"Làm gì mà giật mình thế?" Sở Kinh Mặc cau mày nhìn Tống Lương Khương.
"Sở thiếu, tôi nhận tiền của anh để đóng kịch giúp anh, nhưng bây giờ mẹ tôi nhập viện rồi, Sở thiếu tôi xin trả lại tiền cho anh, anh cho tôi đi đi, cầu xin anh." Tống Lương Khương bám chặt lấy Sở Kinh Mặc, khóc lóc sụt sùi như mưa.
"Tống Lương Khương!"
Tống Lương Khương "A" lên một tiếng, ôm đầu với vẻ mặt run rẩy: "Sở thiếu tôi thật sự sai rồi, nhưng mẹ tôi đang ở bệnh viện, tôi không thể không đi."
Tống Lương Khương vừa nói vừa ngồi xổm xuống túm lấy tay Sở Kinh Mặc, mặc cho Sở Kinh Mặc dùng ánh mắt đe dọa thế nào cũng không buông.
"Tống Lương Khương, trước khi tôi nổi giận..."
"Đa tạ Sở thiếu, tôi sẽ trả lại tiền cho anh!" Tống Lương Khương đứng bật dậy, hét lên còn to hơn cả dã thú, chạy còn nhanh hơn cả khỉ.
Sao trước đây anh không phát hiện chân cô khá dài đấy nhỉ, sớm muộn gì anh cũng đánh gãy nó.
Chuyện Sở Kinh Mặc thích đàn ông đã sớm lan truyền, lúc này lời nói của Tống Lương Khương càng khiến chuyện này được khẳng định thêm, ngay cả ánh mắt Lâm Tịch nhìn Sở Kinh Mặc từ xa cũng thay đổi.
Quả nhiên anh thích đàn ông.
Tạ Dự nén cười đi bên cạnh Sở phu nhân, Sở phu nhân rõ ràng cũng chú ý đến động tĩnh bên kia, sắc mặt vô cùng khó coi: "Có phải con nhỏ Tống Lương Khương này chỉ biết gây chuyện thôi không?"
Nhưng trong lòng Sở phu nhân lại càng bất an hơn, chẳng lẽ con trai bà ta thật sự thích đàn ông nên Tống Lương Khương mới tự tin nói muốn kết hôn với con trai bà ta như vậy.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Sở phu nhân nhìn Tạ Dự cũng bắt đầu trở nên phức tạp, người bạn duy nhất của con trai bà ta chính là người trước mặt này.
"Mẹ nuôi, con còn có lịch quay, chúc mẹ sinh nhật vui vẻ, ngày càng trẻ đẹp, con xin phép đi trước ạ." Tạ Dự nói xong thì vội vàng đi ra ngoài, hy vọng còn có thể đuổi kịp.
Sở Kinh Mặc vốn cũng muốn đi ra nhưng bị mẹ gọi lại, chỉ đành đi đến chỗ mẹ trước, lát nữa anh sẽ tìm cô thanh toán món nợ này sau.
Mà sau khi Tống Lương Khương rời đi, hai cái bóng nhỏ lén la lén lút đã âm thầm đi vào nhà họ Sở.
Tống Lương Khương rời khỏi nhà họ Sở, khi đang bắt taxi ở ngã tư đường thì xe của Tạ Dự dừng lại trước mặt cô: "Đi thôi, đi mua máy tính."
Tống Lương Khương nhìn Tạ Dự rồi nhìn xung quanh, hình như không có chiếc xe taxi nào thật nên dứt khoát lên xe Tạ Dự.
"Các anh là người nổi tiếng mà còn tự lái xe à?"
Không phải đều có tài xế riêng và trợ lý sao?
Tạ Dự cười lớn: "Tôi còn tự ăn cơm, tự đi vệ sinh nữa cơ, có thần kỳ không?"
Tống Lương Khương: "..."
Một ngôi sao nam lại nói chuyện đi vệ sinh với cô, Tống Lương Khương lập tức cảm thấy ngôi sao lớn cũng chẳng còn bí ẩn như vậy nữa.
"Cô dám đắc tội Sở Kinh Mặc như vậy, không sợ cậu ta trả thù cô sao?"
Tống Lương Khương nghe lời này lập tức xìu xuống, sao cô có thể không sợ chứ?
Nhưng so với việc bị công khai, cô thà đắc tội Sở Kinh Mặc để anh bóp chết mình luôn còn hơn.
"À đúng rồi, tôi nghe Lệ Xuyên nói cô đang tìm bản thảo mà cụ Tuyên Trì để lại phải không?" Tạ Dự có lẽ đã nhìn ra sự căng thẳng của cô nên chuyển sang chủ đề mà cô quan tâm.
"Ủa? Anh biết sao?" Tống Lương Khương quả nhiên thay đổi cảm xúc ngay lập tức, nhìn Tạ Dự với vẻ mong chờ.
"Cô có từng nghĩ thiết kế của cụ Tuyên Trì có lẽ đã lỗi thời đối với người hiện đại rồi không?"
"Không thể nào, sự kinh điển thật sự sẽ không bao giờ lỗi thời, thật đấy." Nhắc đến chuyện này là chạm vào sở trường của Tống Lương Khương: "Hiện giờ vẫn còn rất nhiều công trình kiến trúc kinh điển, anh xem có cái nào bị nói là lỗi thời chưa, dù có qua mấy trăm năm nữa, Khúc Thủy Lưu Thương của cụ Tuyên Trì cũng chỉ càng thêm kinh điển chứ không thể lỗi thời được."
"Cô đã từng thấy nó chưa?"
Tống Lương Khương mấp máy môi, cuối cùng hơi bĩu môi: "Chưa."
Lúc Khúc Thủy Lưu Thương bị san bằng, cô còn chưa ra đời nữa đó? Tài liệu lưu lại sau này lại ít ỏi, sao cô có thể nhìn thấy được.
Tạ Dự nhìn Tống Lương Khương đang thất vọng: "Chẳng phải Sở Kinh Mặc đang giữ mô hình phục dựng của Khúc Thủy Lưu Thương sao?"
"Sao anh ta có thể cho tôi xem chứ, người đàn ông đó keo kiệt, tính tình lại còn quái gở." Tống Lương Khương không cần hỏi cũng biết Sở Kinh Mặc sẽ nói gì.
"Vậy cô có biết tại sao cụ Tuyên Trì lại tặng món quà quý giá như vậy cho Sở Kinh Mặc không?"
"Tại sao?"
"Bởi vì công chúa nhỏ nhà họ Tuyên vừa mới sinh ra đã yêu Sở Kinh Mặc ngay từ cái nhìn đầu tiên, hai nhà đã có hôn ước từ bé, nên người nhà họ Tuyên gần như coi Lão Sở là con cháu trong nhà." Tạ Dự cười nói.
Tống Lương Khương: "..."
"Anh chắc chắn? Em bé mới sinh? Yêu từ cái nhìn đầu tiên?" Cô nhỏ tuổi nhưng đừng có lừa cô chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

