Bảo vệ toát mồ hôi hột, đang định ôm Bánh Bao Nhỏ đi, nhưng lại bị Sở Kinh Mặc giơ tay ngăn lại.
Bánh Bao Nhỏ mếu máo kìm nước mắt, lồm cồm tự mình bò dậy, vỗ mông nhỏ rồi ngọt xớt nhìn Sở Kinh Mặc, mở lời: "Con gặp chú rồi, chú là ông chủ lớn rất nhiều tiền."
Lệ Xuyên cũng muốn bước tới, nhưng thấy Sở Kinh Mặc cứ nhìn thẳng vào cậu bé, anh ta cũng không làm gì nữa.
"Con gặp chú ở đâu?"
"Trước cổng Trường Mầm non Hạnh Phúc có một cái bảng lớn, có hình chú trên đó, bà nội nói chú rất giàu có." Bánh Bao Nhỏ nhớ rất rõ, dù sao thứ cậu bé nhớ là tiền chứ không phải Sở Kinh Mặc.
Lệ Xuyên: "..."
Đúng là trẻ con vô tư.
Sở Kinh Mặc khom người đối diện với cậu bé: "Con tên gì, tại sao lại đến đây?"
Bánh Bao Nhỏ giơ tay gãi đầu nhỏ, em trai bảo cậu bé đến, cậu bé cũng không biết tại sao lại đến đây?
À, đúng rồi...
Bánh Bao Nhỏ đột nhiên đưa tay ôm bụng nhỏ: "Chú ơi con đói rồi, chú có đồ ăn không ạ?"
Sở Kinh Mặc dùng một tay bế cậu bé lên, đi thẳng vào công ty: "Lệ Xuyên, chuẩn bị một ít đồ ăn cho trẻ con."
Sau khi Bánh Bao Nhỏ được bế thì ra dấu OK với em trai đang trốn ở một bên, em trai bảo cậu bé vào văn phòng của chú giàu có này để xem có ảnh của mẹ không.
Vừa vào văn phòng, Lệ Xuyên đã mang đến một ít bánh ngọt, Bánh Bao Nhỏ woa lên một tiếng, lập tức ôm lấy bánh ngọt bắt đầu ăn.
Sở Kinh Mặc bảo Lệ Xuyên đi xử lý chuyện của chú ba Sở trước, còn anh ngồi đối diện với Bánh Bao Nhỏ, nhìn cậu bé đang ăn như một chú chuột nhỏ, bộ dạng ăn uống này giống hệt người phụ nữ nào đó.
Sở Kinh Mặc chụp một bức ảnh, sau đó gửi đi.
Tạ Dự: [Gì vậy? Gửi ảnh hồi bé của cậu làm gì? Sợ tôi quên mặt mũi cậu hồi nhỏ à?]
Sở Kinh Mặc: [Không phải tôi.]
Tạ Dự: [...]
Tạ Dự: [!!!]
Hóa ra không phải anh nghi ngờ vô cớ, đứa bé này giống hệt anh hồi nhỏ, không sai một ly.
Lệ Xuyên không nhận ra là vì anh ta chưa gặp anh hồi nhỏ, nhưng anh và Tạ Dự lớn lên cùng nhau, Tạ Dự sẽ không nhầm.
Tạ Dự: [Cậu có con riêng à?]
Sở Kinh Mặc: [Con hợp pháp.]
Mấy năm nay anh chỉ quan hệ với một người.
Tạ Dự: [!!!]
Tạ Dự: [Cậu không phải sắp ly hôn rồi sao? Tôi còn đang chờ đây.]
Sở Kinh Mặc: [Nằm mơ đi, nhanh hơn mơ mộng hão huyền đấy.]
Bánh Bao Nhỏ ăn từng miếng từng miếng bánh ngọt, vừa ăn vừa cẩn thận đánh giá Sở Kinh Mặc, dáng vẻ này y hệt Tống Lương Khương.
Sở Kinh Mặc cũng đang nhìn cậu bé, cậu như một phiên bản thu nhỏ có khuôn mặt giống anh nhưng mọi cử chỉ hành động lại là bóng dáng của Tống Lương Khương. Vậy nên Tống Lương Khương vội vã muốn ly hôn với anh, còn phải thêm một điều khoản không có bất kỳ liên quan nào đều là vì cậu bé này sao?
Sở Kinh Mặc chưa từng nghĩ đến chuyện mình làm bố, vì anh nghĩ đó là chuyện không thể xảy ra.
Nhưng cậu bé mềm mại đáng yêu trước mặt này lại như một cây búa tạ nặng nề khẽ khàng rơi xuống trái tim anh.
Trái tim vốn đã lạnh giá bỗng nhiên được tiêm vào một hơi thở ấm áp.
Bánh Bao Nhỏ ăn xong, cẩn thận gói lại những phần còn thừa, định mang về cho em trai ăn.
Sau đó, cậu bé nhảy khỏi sofa, chắp hai tay nhỏ sau lưng đi đi lại lại trong văn phòng Sở Kinh Mặc, hành động ngó trước ngó sau này gần như sao chép y nguyên người nào đó của ngày hôm qua.
Sở Kinh Mặc dựa lưng vào sofa, ánh mắt luôn dõi theo cậu bé, trên người cậu bé còn thoang thoảng mùi sữa, mùi mà anh ghét nhất, nhưng giờ lại cảm thấy vô cùng ngọt ngào.
Con của anh, huyết mạch của anh, đứa trẻ sẽ lẽo đẽo theo sau anh ngọt ngào gọi anh là "bố".
Lệ Xuyên mang hai tập tài liệu vào, một là bằng chứng phạm tội của chú ba Sở, một là thỏa thuận ly hôn mà Sở Kinh Mặc yêu cầu tối qua.
Sở Kinh Mặc xem qua rồi giao tài liệu liên quan đến chú ba Sở cho Lệ Xuyên: "Đi khởi tố đi."
Lệ Xuyên gật đầu nhưng vẫn chưa đi, vì tập tài liệu còn lại chưa có câu trả lời.
Chờ mãi không thấy phản hồi, Lệ Xuyên đành chủ động hỏi: "Bản thỏa thuận kia có gì cần thay đổi không ạ?"
Sở Kinh Mặc nhìn lướt qua bản thỏa thuận ly hôn trên bàn, nhưng Bánh Bao Nhỏ lại như khám phá ra một vùng đất mới, lon ton chạy tới, úp lên đùi Sở Kinh Mặc, đưa tay lấy bản thỏa thuận: "Cái gì thế ạ?"
Lệ Xuyên theo phản xạ muốn ôm Bánh Bao Nhỏ ra, phải biết Sở Kinh Mặc hiếm khi để người khác chạm vào mình.
Sở Kinh Mặc lại bế Bánh Bao Nhỏ lên đùi mình, lấy tập tài liệu đó ném thẳng vào thùng rác: "Thứ không quan trọng."
Lệ Xuyên: "..."
Tối qua anh đâu có nói thế.
Lệ Xuyên dù sao cũng là trợ lý đặc biệt của Sở Kinh Mặc, lúc này nếu còn không nhìn ra thì anh ta đúng là ngốc rồi.
Cuộc hôn nhân này khả năng cao là không ly hôn nữa rồi.
"Mẹ con đâu?"
Bánh Bao Nhỏ tìm khắp nơi mà không thấy ảnh của mẹ nên người này chắc chắn không phải là bố rồi, Bánh Bao Nhỏ có chút thất vọng, lại phải để vụt mất chú giàu có này rồi.
Vì em trai vẫn đang chờ bên dưới nên Bánh Bao Nhỏ nhanh chóng nhảy xuống khỏi đùi Sở Kinh Mặc, khó nhọc nhấc hộp bánh ngọt lên: "Cảm ơn bánh ngọt của chú, Bánh Bao ăn no rồi, chào chú ạ."
Vừa ăn vừa mang về, chẳng hề thấy ngại.
Sở Kinh Mặc nhìn bóng dáng nhỏ bé mang ba lô chạy đi: "Tống Lương Khương, tôi đã cho cô cơ hội rồi."
Bánh Bao Nhỏ được thư ký đưa xuống lầu, ngoan ngoãn chào tạm biệt chị thư ký ở cổng rồi chạy lon ton đến chỗ em trai đang chờ.
"Nè, cái này ngon lắm." Bánh Bao Nhỏ cười hì hì nhìn em trai.
Cơm Nắm Nhỏ nhíu mày nhỏ nhận lấy hộp bánh ngọt mà anh trai đã xách nãy giờ: "Anh có nhìn thấy thứ em bảo không?"
Bánh Bao Nhỏ lau miệng: "Không có ảnh của mẹ, Cơm Nắm, chú ấy không phải bố đâu."
Cơm Nắm Nhỏ cũng có chút nghi ngờ, nhưng trực giác của cậu không thể sai được.
"Đi thôi, chúng ta về trường trước, không thì mẹ sẽ lo lắng." Cơm Nắm Nhỏ dắt tay anh trai, dẫn anh trai về trường.
Cậu chắc chắn mình không nhận nhầm, nhưng xem ra mối quan hệ của người đàn ông này và mẹ cũng không tốt lắm.
Nếu đã như vậy, Cơm Nắm Nhỏ nhìn bầu trời đang âm u dần, vẫn nên để mẹ mau chóng chia tay với anh thôi.
…
Tống Lương Khương vốn dĩ là nghi phạm nên cũng phải đến Cục cảnh sát, nhưng cô còn chưa đi thì đã có tin Phó tổng giám đốc cấp cao của Tập đoàn Sở thị, Sở Hiện Phong bị bắt vì tội tham ô công quỹ và tiết lộ bí mật công ty.
Cậu thanh niên trước đó cùng Tống Lương Khương vào phòng mô hình cũng bị bắt, cậu ta đã thừa nhận bản vẽ là do cậu ta vẽ rồi tung lên mạng.
Người cấp cao đầu tiên bị Sở Kinh Mặc hạ bệ sau khi vào Sở thị là chú họ của anh, một người thật sự mang họ Sở.
Tống Lương Khương đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, người đàn ông này quả nhiên rất tàn nhẫn.
Tránh xa mới là cách tốt nhất!
Ly hôn, ly hôn, nhất định phải ly hôn ngay, không thể chờ thêm một năm nữa, nếu không cô sẽ mất cả xương!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



