"Ra ngoài đi!"
Tiếng "kẹt" vang lên, cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra âm thanh chói tai. Ánh nắng bên ngoài ồ ạt tràn vào, làm mắt Tạ Vân Thư nhói đau, cô theo phản xạ nheo mắt lại.
Nữ y tá đứng ở cửa liếc nhìn cô đầy khinh bỉ: "Bác sĩ Lục đang đợi cô ở bên ngoài đấy, đừng có lề mề."
Tạ Vân Thư đảo đôi mắt khô khốc, nở một nụ cười thảm hại. Phải, tất cả mọi người đều coi thường cô, nói một nữ công nhân bình thường, lại là mẹ đơn thân như cô căn bản không xứng với bác sĩ Lục vạn người mê.
Huống hồ, bây giờ cô còn bị gán cho cái danh 'bệnh thần kinh', đến công việc ở xưởng bao bì cũng mất. Mà người đưa cô vào bệnh viện tâm thần, lại chính là người chồng tốt, bác sĩ Lục đại tài: Lục Tri Hành!
Mùa đông Hải Thành rất lạnh, cô theo phản xạ ôm lấy đôi vai gầy guộc của mình, lầm lũi bước ra ngoài. Thật sự rất lạnh, lạnh đến mức trái tim cô cũng run rẩy theo...
Nữ y tá bĩu môi lẩm bẩm: "Chỉ mới nhốt trong phòng bệnh năm ngày thôi mà, đúng là biết làm bộ làm vẻ! Lúc trước ra tay đánh đồng chí Chu sao mà oai phong lắm mà?"
Tạ Vân Thư dừng bước, mặt không cảm xúc quay đầu lại: "Bà đây hiện tại vẫn còn dám ra tay đấy, cô có muốn thử không?"
Nữ y tá im bặt, ngượng ngùng quay đi chỗ khác.
Tạ Vân Thư nhếch môi lạnh lùng, từng bước đi ra ngoài. Bác sĩ, y tá ở đây ai cũng biết cô căn bản không mắc bệnh tâm thần, vậy mà vẫn giam giữ cô suốt năm ngày, chỉ vì chồng cô nói cô bị mất kiểm soát, cần tĩnh tâm lại một chút!
Thật nực cười, nguyên nhân khiến cô cần tĩnh tâm, chẳng qua là cô đã tát cho thanh mai trúc mã của anh ta một bạt tai!
Năm ngày, đủ để bức một người phát điên, huống chi điều kiện trong phòng bệnh rất tệ, chỉ có một chiếc chăn mỏng, một ngày hai cái bánh bao một chai nước, cháo trắng đưa đến cũng lạnh ngắt. Tối ngày thứ hai vào đây, cô đã sốt cao, nhưng y tá ở đây chẳng ai thèm vào ngó ngàng lấy một cái.
Ngay cả người đưa cơm cũng chỉ ném thức ăn qua cửa sổ. Sự tra tấn cả về tinh thần lẫn thể xác khiến cô sống không bằng chết, trong lúc hôn mê, cô đã mơ một giấc mơ.
Giấc mơ kéo dài suốt mười năm, đến khi cô tỉnh lại lần nữa, đã ngỡ như kiếp khác, bây giờ là mùa đông năm 1986.
Giấc mơ và hiện thực đan xen, cô biết rõ đó không chỉ là một giấc mơ.
Năm ngày trước, cô phát hiện người chồng mà cô hết mực yêu thương lại đang bao nuôi một người phụ nữ bên ngoài. Cô mất hết lý trí, xông thẳng đến bệnh viện, trước mặt bao người, tát thẳng vào mặt cô ta một cái: "Hồ ly tinh, cô tự thiếu đàn ông lắm sao? Chuyên đi rình mò quyến rũ chồng người khác..."
Người phụ nữ đó trông rất xinh đẹp, dáng người mảnh mai yếu đuối, gương mặt khóc lóc như hoa lê dính mưa: "Chị dâu, chị hiểu lầm rồi, tôi và anh Tri Hành không phải là quan hệ như chị nghĩ đâu!"
Hiểu lầm? Cô có ngu mới tin!
Cô ta nép vào lòng Lục Tri Hành, ánh mắt khiêu khích lộ liễu, còn cố ý lấy chuyện phòng tân hôn ra để kích động cô: "Chị dâu chị đừng nghĩ nhiều, anh Lục là thấy tôi đáng thương mới cho tôi ở nhờ, nếu chị không muốn, tôi lập tức dọn ra ngoài ngay, được không?"
Lục Tri Hành che chở người phụ nữ đó phía sau, lạnh lùng nhìn cô: "Vân Thư, em chưa biết gì cả mà đã động tay động chân với Tân Nguyệt, lập tức xin lỗi cô ấy ngay!"
Tạ Vân Thư suýt nữa bật cười, cô chỉ tay vào mặt Lục Tri Hành mà mắng: "Lương của anh tôi chưa bao giờ hỏi đến, hôm nay mới biết trong đó có năm mươi đồng đưa cho người đàn bà này, anh gọi đây là hiểu lầm?"
Người chồng tốt của cô, nhường phòng tân hôn mới cưới cho người phụ nữ khác ở, lương một tháng sáu mươi đồng thì đưa năm mươi đồng cho gái, vậy mà còn mở miệng ra là hiểu lầm!
Lục Tri Hành thấy cô làm ầm ĩ dữ dội, người xung quanh cũng ngày càng đông, hít sâu một hơi: "Đồng chí Tạ Vân Thư tinh thần không ổn định, đưa cô ấy đến bệnh viện tĩnh tâm trước!"
Đến tận bây giờ Tạ Vân Thư vẫn nhớ rõ trái tim mình đã chấn động đến mức nào vào ngày hôm đó, người chồng của cô thế mà lại vì một người phụ nữ khác mà làm đến mức độ này...
"Sao sắc mặt khó coi vậy? Lạnh à?"
Người đàn ông bên cạnh nhíu đôi mày thanh tú, theo thói quen cởi áo khoác ngoài khoác lên người cô: "Đừng để bị cảm, về nhà anh nấu nước gừng cho em uống, lát nữa sẽ ấm lên thôi."
Tạ Vân Thư nghiêng người, chiếc áo khoác trên vai vẫn còn hơi ấm, nhưng lại lẫn mùi hương bồ kết thoang thoảng, hoàn toàn khác với loại xà phòng dùng trong nhà.
Thấy cô im lặng, Lục Tri Hành khựng lại: "Vân Thư, đưa em vào viện là chuyện bất đắc dĩ. Tân Nguyệt là một người phụ nữ dắt theo con, vốn dĩ đã không dễ dàng gì, em lại chạy đến la hét ầm ĩ nói cô ấy quyến rũ... Đối với một bà mẹ đơn thân mà nói, ảnh hưởng lớn lắm!"
"Vậy biến tôi thành kẻ tâm thần thì ảnh hưởng không lớn chắc?" Tạ Vân Thư không nhịn được, quay lại mỉa mai một câu: "Cho cô ta ở phòng tân hôn, mỗi tháng đưa năm mươi đồng, lúc anh làm những chuyện này sao anh không nghĩ đến chuyện có ảnh hưởng hay không?"
Lục Tri Hành hít sâu một hơi: "Bên phía bệnh viện anh đã bảo bác sĩ làm giấy chứng nhận rồi, sẽ không ảnh hưởng đến em đâu. Còn chuyện của anh và Tân Nguyệt, đó là hiểu lầm, về nhà rồi nói chuyện sau."
Mấy năm sống không bằng chết, khiến cô gái từng xinh đẹp nhất đại viện năm xưa nay toàn thân thương tích, chịu đủ mọi tra tấn, Lục Tri Hành khi đó vô cùng thương xót, lập tức dùng quan hệ đưa người trở về, dẫn theo cả con trai của Chu Tân Nguyệt.
Từ đó về sau, Lục Tri Hành trở thành vị cứu tinh của Chu Tân Nguyệt.
Tạ Vân Thư và Lục Tri Hành sống trong căn hộ do đơn vị phân, vừa vào cửa, chưa đợi Lục Tri Hành mở miệng, Tạ Vân Thư đã xách nước nóng vào phòng tắm để tắm rửa.
Lúc cô bước ra, bên ngoài đã thoang thoảng mùi thịt xào.
Lục Tri Hành ở bên ngoài là một bác sĩ chủ nhiệm cao cao tại thượng, lúc này đang đeo tạp dề nấu cơm trong bếp, nghe thấy động tĩnh, anh ta quay đầu lại, cười cười: "Ngồi xuống uống canh trước đi, còn một món nữa là xong ngay."
Trên bàn đặt hai đĩa thức ăn, cùng hai bát cơm trắng thơm lừng, thử hỏi ai nhìn vào mà không thốt lên được, đây là một người đàn ông tốt?
Nhưng nếu không phải trong mơ đã đích thân trải qua mười năm ngột ngạt đó, Tạ Vân Thư có lẽ vẫn còn chìm đắm trong thứ tình cảm này mà tự hành hạ bản thân cho đến chết.
"Ăn cơm thôi." Đôi tay thon dài đặt đĩa cà chua xào trứng lên bàn, Lục Tri Hành ngồi đối diện cô, giọng điệu ôn tồn: "Ăn chậm thôi, mai anh lại đi mua ít sườn heo cho em."
Cứ như người vì người phụ nữ khác mà nhốt vợ vào bệnh viện tâm thần không phải là anh ta!
Tạ Vân Thư im lặng xúc cơm trắng, cô ăn trứng, ăn thịt, không hề khách khí, thậm chí ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.
Lục Tri Hành vốn dĩ tính tình lạnh lùng, trước kia hai người ngồi ăn cơm, đều là Tạ Vân Thư líu lo không ngừng, anh ta chỉ việc nghe, thỉnh thoảng mới ban ơn đáp lại một tiếng. Bây giờ Tạ Vân Thư không nói lời nào, trong căn phòng trống trải chỉ có thể nghe thấy tiếng hai người ăn cơm, và tiếng bát đũa va chạm vào nhau.
Cho đến khi ăn xong cơm, Tạ Vân Thư đẩy bát đũa của mình về phía trước, cũng không có ý định rửa bát, xoay người đi về phía phòng ngủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



