【Thông báo tuyển mộ người sống sót của "Căn cứ Búp bê"】 【Hiện căn cứ đang tuyển mộ người sống sót trên toàn thành phố: Dù là người thức tỉnh dị năng hay người thường, thông qua kiểm duyệt sẽ nhận được thực phẩm hậu hĩnh! Địa chỉ: Vương phủ Hương Sơn】
"Đó là căn cứ tư nhân do tên điên Giang Dạ Bạch và chị gái hắn – Giang Diệp Lâm thiết lập."
Trước tận thế, nhà họ Lộc và nhà họ Giang là đối thủ không đội trời chung trên thương trường. Đầu thời kỳ tận thế, chị em nhà họ Giang đã âm thầm nắm quyền kiểm soát khu tạm trú của thành phố A. Lúc cô, Cố Chiêu Dã và Tần Hoan ở khu tạm trú, đã bị Giang Dạ Bạch gây khó dễ và cắt xén đủ đường, suýt chút nữa chết trong đợt triều xác sống bùng phát do bọn họ quản lý yếu kém. Sau đó, ba người bàn bạc thấy ở nhà cũng chẳng khác gì khu tạm trú nên quyết định quay về. Còn về căn cứ tư nhân mà nhà họ Giang xây dựng sau này, cô cũng chỉ nghe loáng thoáng từ những cuộc trò chuyện phiếm của Cố Chiêu Dã và Tần Hoan. Cô chỉ nghe nói cái "Căn cứ Búp bê" này máu me tàn nhẫn, không ngờ lại ở ngay sát vách nhà mình.
"Tuyển mộ người sống sót?" Đôi mắt vàng của Bạch Tễ Trạch nheo lại, ánh mắt sắc bén quét qua tấm vải trắng: "Có thể đưa ra thực phẩm hậu hĩnh trong thời tận thế khan hiếm vật tư thế này, hoặc là thực lực hùng hậu, hoặc là âm mưu rất lớn, kẻ được tuyển mộ phải trả giá không hề nhỏ."
Tầm mắt anh dừng lại ở hai chữ "Búp bê", khóe môi hơi cong lên: "Cái tên này, hơi thú vị đấy." Nghe thì như đồ chơi trẻ con, nhưng màu đỏ tươi kỳ dị kia lại ẩn chứa một sự kỳ quái. Có phải là biến những con người sống sờ sờ thành những con búp bê bị giật dây để làm thú tiêu khiển không?
Lộc Chi Chi siết chặt nắm tay. Người khác có lẽ không biết, nhưng người đã chết một lần như cô đương nhiên rõ ràng hai chữ "Búp bê" này có nghĩa gì với Giang Dạ Bạch. Giang Dạ Bạch trước tận thế đã nổi tiếng với lối sống thác loạn và thủ đoạn tàn nhẫn, biến thái. Huống hồ là sau tận thế, khi pháp luật sụp đổ và nhân tính băng hoại. Nghĩ đến những lời đồn đại kiếp trước từng nghe, Lộc Chi Chi cảm thấy rùng mình: "Em dám khẳng định, thứ bọn chúng tuyển mộ căn bản không phải là người! Mà là nô lệ, đồ chơi và thức ăn."
Bạch Tễ Trạch lập tức hiểu ra. Anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ: "Yên tâm đi Thê chủ, có anh ở đây, không cần phải lo lắng."
"Ừm." Lộc Chi Chi gật đầu: "Chúng ta cứ sống tốt cuộc đời của mình là được." Dù nói vậy, trong lòng cô vẫn nảy sinh cảm giác nguy cơ khó tả.
"Đúng rồi A Trạch, từ hôm nay hãy dạy em cận chiến và đao pháp đi." Chỉ số vũ lực hệ thống mang lại cho cô tuy đã có, nhưng so với những người chồng thú thì còn kém xa, cô cũng thiếu sự huấn luyện bài bản. Dù có sự bảo vệ chu đáo của các chồng thú, Lộc Chi Chi vẫn cảm thấy, bản thân mạnh mẽ mới là mạnh mẽ thực sự. Cô phải tự mình chiến đấu được và phải mạnh lên càng sớm càng tốt.
"Được." Bạch Tễ Trạch gật đầu: "Cơ thể em cần một hai ngày nữa mới hồi phục hoàn toàn, hai ngày này hãy bắt đầu với thể lực trước. Cận chiến và đao pháp đợi em bình phục hẳn, anh sẽ dạy từng thứ một."
"Còn cả súng nữa." Anh lấy từ không gian ra một khẩu súng ngắn có ống giảm thanh, chốt an toàn rồi đưa cho Lộc Chi Chi: "Loại súng này nhỏ gọn nhẹ nhàng, rất hợp với em."
"Em không biết dùng." Lộc Chi Chi cầm lấy khẩu súng lạnh ngắt, hơi lúng túng.
Giọng Bạch Tễ Trạch trầm ổn: "Đừng sợ, anh dạy em."
Lộc Chi Chi ngạc nhiên: "Anh biết dùng vũ khí của Lam Tinh sao?"
Bạch Tễ Trạch cười: "Ừm, nguyên lý cơ bản của các loại vũ khí đều thông suốt với nhau. Chỉ là diện tích hầm nhà mình quá nhỏ, bắn đạn thật cần tìm nơi rộng hơn."
"Nơi rộng hơn?" Lộc Chi Chi bỗng sáng mắt lên: "À, em nhớ ra rồi. Trước đây em chỉ lo tích trữ vật tư mà quên mất, ngay sát vách kho rượu thuốc là phòng gym và phòng chiếu phim, chúng ta có thể đập thông và cải tạo lại."
"Được."
Đến trưa, nhiệt độ càng lúc càng cao. Bạch Tễ Trạch chuyển hẳn giường xuống dưới hầm. Lộc Chi Chi ngủ trưa một giấc, rồi nghiên cứu bản đồ hệ thống, xác định lại những nơi có thể tồn tại vật tư ở thành phố A. Theo mức nhiệt này,ước chừng chỉ tối nay là còn có thể ra ngoài tích trữ thêm được nữa. Cô phải cố gắng thu thập toàn bộ vật tư có thể.
"A Trạch, tối nay chúng ta đi những nơi này." "Được."
Trời dần tối, nhiệt độ có giảm chút ít nhưng vẫn oi bức. May là không còn bức xạ, cảm giác dễ chịu hơn nhiều. Hai người sau khi ăn tối liền thay đồ tác chiến. Lộc Chi Chi suy nghĩ rồi nói: "A Trạch, em muốn đến Căn cứ Búp bê thám hiểm thực hư trước." Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Cô muốn xem căn cứ này rốt cuộc ra sao, có bao nhiêu người, cảnh giác thế nào.
"Được."
Cổng chính của Vương phủ Hương Sơn – nơi đặt lối vào căn cứ – nằm ở hướng khác. Hai người cần vòng qua đó. Nhưng với một "con mèo trắng" linh hoạt như Bạch Tễ Trạch, họ dễ dàng tránh được lũ xác sống lang thang trong khu chung cư và nhanh chóng đến gần Vương phủ Hương Sơn.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Lộc Chi Chi sững sờ tại chỗ. Nơi vốn treo biển "Vương phủ Hương Sơn" giờ đã được thay bằng bốn chữ đỏ rực: "Căn cứ Búp bê". Bên ngoài khu chung cư được bao bọc bởi nhiều lớp hàng rào thép gai. Ngoài hàng rào là lũ xác sống đang lảo đảo lang thang. Bên trong hàng rào, một nhóm bảo vệ vạm vỡ cầm vũ khí nóng đứng đầy. Tiến vào sâu hơn, không ít người đang đi liêu xiêu, dìu dắt nhau từng nhóm dọc theo đại lộ tiến vào trong. Phía ngoài vẫn còn những người khác đang chạy đến, nhưng ngoại trừ một số ít người có dị năng tự bảo vệ mình, đa phần đều trở thành thức ăn cho lũ xác sống lảng vảng bên ngoài.
Lộc Chi Chi nhìn một lát, thầm kinh ngạc. Không ngờ Căn cứ Búp bê này lại có thể thu hút nhiều người đến vậy. Cô chỉ vào con đường quanh co đông nghịt người: "A Trạch, chúng ta vào xem thử."
"Được." Bạch Tễ Trạch hóa thành hình thú bạch hổ cõng Lộc Chi Chi, nhẹ nhàng sải bước, phi thân qua tường tiến vào bên trong khu chung cư.
Chẳng mấy chốc, một quảng trường nhỏ rộng rãi với vài bức tượng kiểu Âu xuất hiện trước tầm mắt hai người. Nhìn cảnh tượng này, cả hai hơi sững sờ. Khác hẳn với bóng tối hỗn loạn bên ngoài, nơi này lại đang thắp sáng vài ngọn đèn pha lớn. Hàng trăm người nam nữ gầy gò ốm yếu đang chen chúc bên nhau. Không có người già, nhưng có vài đứa trẻ.
Trên đài cao, một gã trọc đầu mặt đầy thịt béo đang cầm súng đứng đó. Hắn cười gằn quét mắt nhìn đám đông, rồi giơ súng lên. Đám người đang thì thầm to nhỏ lập tức im bặt. Gã trọc nói giọng không cao không thấp: "Tất cả nghe lệnh ta, theo nam nữ, đứng thành hai hàng! Người có dị năng và không có dị năng, tách ra đứng thành hai hàng!"
Đám đông bắt đầu chen lấn xô đẩy. Ngay lúc này, Lộc Chi Chi liếc mắt nhìn thấy vài bóng hình quen thuộc…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

