Hôm nay Đường Cương mang theo Đường Vinh mở tiệc chiêu đãi Uông thị lang của Lễ Bộ, trên bàn tiệc tự nhiên không thể thiếu người bồi rượu. Cơm no rượu đủ, có người đề nghị đi đến chỗ vui vẻ. Đến chỗ nào trong lòng mọi người đều tự hiểu, trên mặt chỉ có nụ cười ý vị thâm trường. Ở đây chỉ có Đường Vinh là tiểu bối. Hắn chủ động xin cáo lui trước, còn bị vài vị đại nhân trêu ghẹo vài câu.
Ai ngờ xe ngựa của Đường Vinh rời đi không bao lâu đã bị một đám người bao vây
“Trên đường không có người, những người đó xông lên là lao vào đánh đấm, còn lôi thế tử từ trong xe ngựa xuống đánh.”
gã sai vặt Thanh Mặc của Đường Vinh sưng một con mắt, gương mặt ứ máu khóe miệng rách, đau nhe răng trợn mắt, “Những người đó đánh tới một nửa bỗng nhiên có người hô lên là đánh sai rồi, không phải người này, sau đó những người đánh nô tài và thế tử ngừng tay, ném cho chúng ta một khối bạc vụn nói là để an ủi.”
Bị gọi về gấp, sắc mặt Đường Cương xanh đen, nhìn nhi tử bị đánh thành đầu heo thì giận sôi máu, phẫn nộ nhìn về phía Đường Mạch, “sao lại thành ra thế này?”
Đường Mạch giống như chim cút , “con từ trong viện của tổ mẫu ra, xa xa nhìn thấy hai người khập khiễng tiến vào, bộ dáng còn lén lút liền tưởng tiểu tặc, liền gọi hộ vệ tuần tra.”
“Nhi tử không đoán được đó là đại ca a, trời tối nhìn không rõ không nói, từ trước đến nay đại ca dáng vẻ đường đường, đi đứng như tùng, sao có thể lén lút, nhi tử thật không phải cố ý.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


