Mấy ngày nay đều phải ăn uống bên ngoài, Đường Mạch có chút khó chịu. dựa vào sập mỹ nhân của Tân An nhắm mắt dưỡng thần. Xuân Dương mang lên một bát canh giải rượu và một chén cháo rau xanh. Liếc tư thế ngồi của Đường Mạch một cái. Đường Mạch nhìn canh giải rượu và cháo nói “ có lòng tốt thế sao. Sao nào, sợ ta chết không có ai bán mạng cho nàng hả”
Xuân Dương muốn cãi lại , Tân An giơ tay ngăn nàng, bảo nàng lui xuống. Xuân Dương trước khi đi còn không quên tặng Đường Mạch ánh mắt hình viên đạn, cảm thấy cô gia đúng là không có lương tâm.
“ Tính tình nha hoàn của nàng sao đều khó chịu như vậy”
Canh giải rượu vào trong bụng hắn liền cảm thấy thoải mái hơn nhiều, thêm chút cháo rau xanh đến lỗ chân lông của hắn cũng cảm thấy vui sướng. Bộ dáng nằm trên sập mỹ nhân càng không ra thể thống gì. Tân An không trả lời vấn đề của hắn, chỉ hỏi hắn hôm nay có thuận lợi không.
“ Cũng được, nhưng phải chờ kết quả”
Đường Mạch dùng tay chống đầu “ trước kia ít tiếp xúc với nhị thúc. Cũng không lui tới với các đường đệ. Hôm nay tiếp xúc nửa ngày, ăn một bữa cơm, ta cảm thấy nhị thúc là người chân thật, không bày vẽ.”
Tân An ngồi xuống đầu còn lại của sập mĩ nhân “ trước kia ta cũng không biết. Sau khi hầu phủ xảy ra chuyện mới nhìn rõ. Lúc đó mọi người đều hận không thể tránh xa hầu phủ. Nhị phòng đã sớm phân gia, không bị liên lụy. Trước giờ nhị phòng cũng không kiếm được chỗ tốt từ hầu phủ, hoàn toàn có thể đứng nhìn, thậm chí chế giễu, nhưng kết quả nhị thúc lại là người kiên trì và bôn ba nhất.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
