Tống Luật Phong nhắc nhở:
"Không thiếu cái ăn cái mặc, nhưng chắc chắn là thiếu tinh hạch, các sản phẩm công nghệ cao... Cô ấy là một cô gái, mang trong mình khối tài sản khổng lồ, khi vận chuyển vật tư cho chúng ta, phương diện an toàn có thể không được đảm bảo."
"Mặc dù thời đó có hệ thống pháp luật hoàn thiện, nhưng..."
Anh vừa nói thế, mọi người đều hiểu ra.
"Thành chủ nói không sai, người chết vì tiền chim chết vì mồi, chắc chắn là có người đang nhắm vào cô ấy!"
"Chúng ta phải phòng ngừa từ sớm!"
"Mọi người đợi tôi một chút, tôi quay về lấy chút đồ!"
Nghe thấy những người trong điện thoại muốn tặng quà cho mình, Cố Mạn rất cảm động.
Bọn họ đều đã đói đến mức đó rồi.
Cô chẳng qua chỉ gửi chút lương thực và thịt, vậy mà đã dễ dàng nhận được thiện cảm của họ, còn ầm ĩ đòi tặng quà.
Thật xấu hổ.
Vàng mà vị thành chủ nhỏ gửi tới cô còn chưa tiêu hết nữa là!
Quyết định rồi, nếu họ mà gửi thứ gì tới, cô sẽ từ chối nhận...
Thực ra, dù họ không đền đáp, nhưng cô vẫn sẽ tiếp tục gửi đồ cho họ.
Mặc dù chưa đến một ngày, nhưng cô đã không thể coi những người này là nhân vật trong game nữa.
"Họ có thể là nhân loại sống ở một không gian khác, ngôn ngữ tương thông, chữ viết đọc hiểu được, chắc chắn là người Hoa Hạ."
"Người Hoa Hạ đương nhiên phải giúp đỡ người Hoa Hạ, bất kể ở không gian nào."
Cô nghĩ như vậy.
"Cứu thế chủ, tôi chuẩn bị bắt đầu truyền đồ vật, xin ngài chuẩn bị một không gian rộng rãi một chút."
Giọng nói trầm ấm đầy cuốn hút của thành chủ truyền đến, nghe mãi vẫn không thấy chán.
Cô đi đến phòng khách ngay lập tức.
"Chuẩn bị xong rồi."
Vừa dứt lời, một tiếng "xoảng" vang lên.
Trước mặt xuất hiện một đống đồ vật.
Ba rương tinh hạch.
Lấp la lấp lánh, đủ các loại màu sắc, đủ các loại hình dáng.
Ánh sáng lấp lánh làm chói lóa cả mắt Cố Mạn.
Con gái làm sao có thể cưỡng lại được những thứ lấp lánh chứ!
Dù biết rõ những thứ này không phải là đá quý thật, nhưng như thế thì đã sao.
Chúng còn có giá trị hơn cả đá quý!
Cô cảm nhận được rõ ràng.
Ba rương tinh hạch này xuất hiện, bầu không khí trong phòng khách đều khác hẳn!
"Oa! Họ thật sự quá khách sáo, quá đáng yêu rồi!"
Cô cầm lên một viên tinh hạch hình trái tim giống như hồng ngọc, một luồng hơi ấm liền tỏa ra.
Nhưng hơi nóng này không hề khô bức, mà là một luồng hơi ấm dường như có thể tăng cường sức sống.
Cô bị chứng tử cung lạnh, mỗi lần đến tháng đều đau đến chết đi sống lại.
Mặc dù không phải kỳ kinh nguyệt, nhưng bụng cô cũng lạnh ngắt.
Nhưng khi nắm viên tinh hạch đỏ này trong tay, bụng cô vậy mà không còn lạnh nữa.
Nắm một lúc lâu, trên bụng cô rịn ra một lớp mồ hôi, vừa dính vừa trơn như nước mũi.
Cô lau đi ngay lập tức với vẻ đầy ghét bỏ.
Cô lại cầm lên một viên tinh hạch màu xanh lục, viên tinh hạch hình chữ nhật này có hai lớp xanh, lớp bên trong đậm sắc y như ngọc phỉ thúy Đế vương lục.
Vừa nhìn đã thích đến mức không nỡ buông tay.
Cầm lên tay, cô có cảm giác như đang đứng giữa làn gió xuân, cơ thể như được gột rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài.
Cảm giác sảng khoái không sao tả xiết, ngay cả những cảm xúc tiêu cực dường như cũng bị cuốn trôi.
Tinh hạch màu vàng kim thì khiến cô cảm thấy xương cốt nặng hơn, tinh hạch màu vàng thì khiến cô cảm nhận được sức mạnh.
Những viên tinh hạch cùng màu nhưng khác hình dáng dường như có công dụng hơi khác biệt một chút, tóm lại là viên nào cô cũng vô cùng yêu thích!
Vốn dĩ cô định họ gửi thứ gì đến thì sẽ trả lại thứ đó.
Nhưng bây giờ cô hoàn toàn không nỡ.
"Họ thật sự quá tốt, quá hào phóng rồi!"
Trên một rương tinh hạch có dán một tờ giấy, bên trên vẽ một thứ giống như trận đồ bằng những nét bút tinh tế nhưng không kém phần mạnh mẽ, lại còn chu đáo chú thích cả phương hướng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



