Nói xong, anh ta sầm mặt lại, lôi xệch Cố Tiểu Nhã rời đi.
"Khoan đã!"
Cố Mạn lớn tiếng gọi.
Lâm Mộ Vũ mừng rỡ quay đầu lại.
"Mạn Mạn?"
Lâm Mộ Vũ chắc chắn rằng cô vẫn không nỡ buông tay anh ta đúng không?
"Mau để chìa khóa lại đây! Chìa khóa biệt thự của tôi, anh không có tư cách để cầm!"
Lâm Mộ Vũ nắm chặt hai bàn tay thành nắm đấm, anh ta ném chìa khóa biệt thự xuống rồi kéo Cố Tiểu Nhã đang vô cùng không cam lòng rời đi.
Lạch cạch.
Viên tinh thể mà cô cất trong người vô tình rơi xuống đất.
Ánh sáng lấp lánh chói mắt từ viên đá quý chiếu rọi thẳng vào hai người kia.
Sau khi nhìn thấy viên tinh thể, ánh mắt của Lâm Mộ Vũ trở nên sâu thẳm, anh ta bắt đầu có những đánh giá mới về khối tài sản của Cố Mạn.
Còn Cố Tiểu Nhã thì ghen tị đến mức cắn chặt môi, cô ta lén lút tháo chiếc nhẫn kim cương to bằng quả trứng chim bồ câu trên ngón tay mình xuống.
Một viên đá quý màu xanh lam lớn đến như vậy, chắc chắn là phải có giá trị vô cùng lớn!
Bị đè bẹp, hoàn toàn bị đè bẹp!
Khi đã sở hữu một viên đá quý như vậy, còn ai thèm bận tâm đến một chiếc nhẫn kim cương nhỏ bé nữa chứ!
Trong lòng cô ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Cô ta rất muốn cướp lấy viên đá quý này cho bằng được.
Kể từ ngày đầu tiên bước chân vào nhà họ Cố, cô ta đã thề rằng, cô ta nhất định phải cướp lấy tất cả những thứ thuộc về Cố Mạn.
Cô ta đã cướp thành công rất nhiều lần, và lần này chắc chắn là cũng sẽ không ngoại lệ.
Sau khi hai kẻ kia rời đi, Cố Mạn cúi xuống nhặt viên tinh thể trên mặt đất lên.
"Xem ra mình phải tăng cường hệ thống an ninh rồi."
"Mình là một cô gái mồ côi lại nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, chắc chắn là sẽ có vô số kẻ muốn nhòm ngó."
Chưa cần nhắc đến hai kẻ vừa rồi, chỉ tính riêng đám họ hàng sài lang hổ báo của người bố cầm thú kia thôi cũng đã đủ phiền phức rồi...
Nghĩ đến đây, cô lấy điện thoại ra, tìm một số liên lạc rồi gọi đi.
Điện thoại reo chưa tới ba giây đã có người nhấc máy.
"Mạn Mạn à, cuối cùng cháu cũng chịu gọi điện thoại cho dì rồi. Cháu cứ yên tâm, có dì ở đây, đám súc sinh đó tuyệt đối không thể bắt nạt được cháu đâu!"
Khóe mắt Cố Mạn chợt cay cay.
Nhưng cô đã nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
"Dì ơi, cháu muốn tìm một nữ vệ sĩ có thân thủ tốt, kín miệng và không nhiều chuyện. Tốt nhất là quân nhân đã giải ngũ, dì có thể giúp cháu tìm một người như vậy được không?"
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Sau đó, giọng nói đầy kiên quyết vang lên:
"Được!"
Nỗi lo lắng trong lòng Cố Mạn đã vơi đi một nửa, cô lại tiếp tục gọi điện thoại kêu người đến thay ổ khóa, yêu cầu tăng cường tuần tra an ninh, đồng thời cho lắp đặt thêm vài chiếc camera giám sát.
Sau khi giải quyết xong mọi việc, một giờ đồng hồ đã trôi qua.
Lúc này, cô mới mở điện thoại lên.
"Trong lòng tôi, cô chính là Cứu thế chủ."
"Thức ăn và nước uống mà cô ban cho chúng tôi thực sự có tác dụng cứu mạng."
"Chúng tôi vô cùng biết ơn cô."
Thật sự có thể giao tiếp được sao?
Bao nhiêu bực dọc do hai kẻ khốn nạn kia mang đến trong lòng Cố Mạn lập tức tan biến không còn một mảnh. Cô định gõ chữ để trả lời ngay, nhưng khi nhìn thấy nút ghi âm giọng nói, cô bỗng nảy ra một ý tưởng và nhấn vào đó.
Chắc chắn là nếu chữ viết có thể truyền đi được thì hẳn là giọng nói cũng có thể...
Nếu như có thể trò chuyện trực tiếp với nhau.
Trời đất ơi!
"Vừa nãy tôi bận xử lý một chút chuyện, xin lỗi vì đã không kịp thời trả lời anh."
"Anh thực sự không cần phải cảm ơn đâu, viên tinh thể và số vàng mà anh gửi tới có giá trị vô cùng lớn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



