“Canh gì vậy?”
Vân Vãn thành thật đáp: “Hươu.”
Tạ Thính Vân lại hỏi: “Hươu gì?”
Vân Vãn ngẫm nghĩ, nhất thời không tìm được từ nào thích hợp để miêu tả, bèn nhặt một viên đá, quẹt trên đất vẽ phác họa hình dáng con hươu... dĩ nhiên, không thể thiếu chiếc miệng của nó.
Vẽ xong, nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Thính Vân, phát hiện hắn bỗng nhiên im lặng.
Nàng lập tức nói thêm: “Yên tâm, chắc không có độc đâu. Trước khi cho huynh ăn, ta đã thử trên cá rồi.”
Cá ăn xong vẫn bơi lội tung tăng, tinh thần phấn chấn, không chút vấn đề.
Bầu không khí im lặng kéo dài, cuối cùng Tạ Thính Vân cũng lên tiếng:
“Loài này tên gọi Thất Trọc, nội tạng hoàn toàn cấu tạo từ răng, toàn thân chỉ có một chỗ là thịt mềm.”
Hắn ngừng một chút, hỏi: “Ngươi nấu canh bằng bộ phận nào?”
Vân Vãn ngẩn người, trầm tư chốc lát, sau đó... nói với vẻ vô tội: “Lộc... lộc bình?”
“…”
“Ăn gì bổ nấy mà…”
“…”
Xong đời. Lần này nàng lại phạm sai lầm rồi. Sớm biết vậy, bắt thỏ thì hơn!
Vân Vãn gãi đầu gãi tai, cuối cùng lấy từ trong túi trữ vật ra một viên linh thạch cao cấp, đưa qua: "Thôi vậy, vậy huynh ăn cái này đi."
Tạ Thính Vân liếc mắt nhìn: "Chẳng phải đã đưa hết cho Úc Vô Nhai rồi sao? Sao vẫn còn trên người thế?"
Vân Vãn cười hì hì: "Thứ ném đi là túi đồ của đám quỷ. Lúc đó thấy bọn chúng hoảng loạn như vậy, ta cẩn thận chia chiến lợi phẩm thành hai phần."
Tình hình cấp bách, Vân Vãn cũng không có thời gian phân loại kỹ, chỉ tiện tay bỏ vào đây linh thạch cao cấp cùng một ít phù đan linh dược hộ thân. Đáng tiếc là nàng không kịp mang theo túi tiền, nghĩ đến số tiền kia, Vân Vãn thở dài một hơi đầy tiếc nuối.
Khoé môi Tạ Thính Vân khẽ cong lên nhưng không để lộ quá rõ. Dưới ánh mắt chăm chú của Vân Vãn, hắn nâng bát lên, chỉ hai ba ngụm đã uống cạn sạch bát canh lộc tiên, sau đó tiện tay lau vết canh bên khóe môi, cằm khẽ nâng lên, ra hiệu: "Linh thạch, tự mình ăn đi."
Vân Vãn nhất thời sững sờ.
Hắn nói: "Bồi bổ cơ thể."
Gương mặt Vân Vãn lập tức nóng bừng.
Tạ Thính Vân chống cằm bằng một tay, đầu ngón tay khẽ chỉ về phía nàng, giọng điệu thản nhiên nhưng trong mắt lại ẩn ý sâu xa: "Săn hươu cũng làm mình bị thương, ngươi nghĩ gì thế?"
Nàng cúi đầu nhìn lại, bộ thanh sam mới thay từ sáng sớm giờ đã bám đầy bụi bẩn, trên cổ tay còn vài vết máu, tuy không quá rõ nhưng những vết bầm xanh tím lại vô cùng bắt mắt. Dù linh ấn có thay đổi sắc da thì cũng chẳng thể che giấu hết dấu vết trên người nàng. Có thể tưởng tượng được, đêm qua hắn đã quá đáng đến mức nào.
Vân Vãn vô thức liếc nhìn Tạ Thính Vân.
Như nhận ra điều gì, hắn lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác, chỉ để lại cho nàng một vành tai đỏ ửng.
"Thứ này cũng đáng giá lắm, đưa ta ăn cũng là lãng phí. Huynh không cần, thì ta giữ lại vậy."
Vân Vãn vừa định cất linh thạch đi thì nghe Tạ Thính Vân nói: "Chẳng phải ngươi muốn bái nhập Côn Luân Tông sao?"
Vân Vãn gật đầu.
Tạ Thính Vân nói: "Côn Luân Tông tuyển chọn đệ tử vô cùng nghiêm ngặt dù chỉ là ngoại môn cũng yêu cầu phải đạt Trúc Cơ trung kỳ. Với bản lĩnh hiện tại của ngươi, e rằng ngay cả vòng đầu cũng không qua được."
Ý là yêu cầu nàng phải nâng cao tu vi.
Lời Tạ Thính Vân nói không sai.
Côn Luân Tông là đại phái đứng đầu tứ đại môn phái, số lượng tu sĩ muốn bái nhập nhiều không kể xiết. Hiện tại đến cả một con hươu nàng cũng đánh không lại, huống hồ là cuộc khảo hạch khắc nghiệt kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

