Nơi này trước kia chắc từng có vài tòa nhà lớn.
Sau thảm họa, những tòa nhà này đổ sập, biến thành đống phế tích. Người tới tìm kiếm quá nhiều, đường mòn do người đi cũng đã thành lối hẳn hoi. Nói thật thì ở chỗ này tìm được đồ ăn còn khó hơn nhặt vàng ngoài đường.
Nhưng nếu muốn tìm mấy thứ để che nắng như gỗ, nhựa thì lại không khó, nhất là gạch và đá thì đầy rẫy.
Ba người theo đường người khác đào sẵn tiến vào đống đổ nát. Mới đi vào không lâu, Giang Miểu đã phát hiện một mảng trần nhà lớn bị đè ép.
Chắc là trần nhà bị sập xuống, nhiều mảng đã vỡ hoặc biến dạng. May mà kích thước khá lớn, chỉ cần mò kỹ một chút thì vẫn có thể tìm được vài miếng còn dùng được.
Thế là ba người bắt đầu làm việc.
Âm thanh lúc họ lục lọi khiến mấy người khác kéo đến. Ban đầu tưởng là họ tìm được đồ ăn, thấy ba người đang đào bới trần nhà cũ kỹ thì tức giận mắng mỏ vài câu thô tục rồi bỏ đi.
Sau đó lại có vài nhóm khác đến, phản ứng cũng chẳng khác gì, thậm chí thái độ còn khó chịu hơn.
Kỷ Tiểu Nghệ định lên tiếng tranh luận, nhưng bị Giang Miểu và bà Kỷ kéo lại.
“Ai cũng biết chúng ta toàn người già yếu, em đi lý lẽ với họ thì có ai nghe? Không khéo còn bị bắt nạt thêm.”
Thẳng thắn mà nói thì, người ta dám làm tới như vậy là vì bên cạnh các cô không có người đàn ông nào khỏe mạnh để che chở. Nếu có một người đàn ông ở bên, e là những kẻ đó đã chẳng dám ngang nhiên như thế.
May thay, sau mấy lượt người tới rồi đi, ai cũng biết ba người họ không phải đang tìm đồ ăn, nên những kẻ sau không còn buồn để ý đến nữa.
Trong bụng Kỷ Tiểu Nghệ đầy lửa giận, sững người một lúc rồi bỗng mở miệng hỏi: “Chị Miểu Miểu, chị nói xem nếu hai ta có bạn đời rồi, có phải cũng có thể ưỡn ngực ngẩng đầu, không bị bắt nạt nữa không?”
Giang Miểu bật cười: “Thay vì trông cậy vào người khác thì chi bằng tự dựa vào bản thân. Chỉ cần chúng ta tự đứng vững được thì chẳng cần phải lo. Nếu chẳng may người được phân đến là người tốt, thật lòng muốn sống chung, lại còn bảo vệ được em, thì coi như vận may lớn, như hổ mọc thêm cánh.”
“Nếu người tới là một kẻ vô dụng, nâng không nổi, đỡ không xong, thì cũng có thể không chút do dự mà đạp đi, chẳng mất mát gì. Chúng ta không thể đặt hi vọng lên đàn ông được.”
Bà Kỷ gật gù đồng tình: “Vẫn là Miểu Miểu nhìn thấu mọi chuyện. Cái con bé này, trước kia có khổ thế nào ta cũng vượt qua được, giờ cuộc sống vừa mới có chút khởi sắc mà con đã không giữ được bình tĩnh rồi! Mau nghe Miểu Miểu đi, lo làm tốt việc trước mắt đã. Chúng ta đã gỡ được hơn chục tấm rồi, che phòng ngủ với nhà vệ sinh không thành vấn đề, phòng khách thì tạm thời khỏi làm, không kịp nữa.”
Giang Miểu gật đầu: “Bà ơi, bà chờ một chút. Cháu gỡ nốt hai tấm này là xong. Tiểu Nghệ, em giúp chị một tay.”
Hai tấm này bị vùi khá sâu, nhưng lại tương đối nguyên vẹn nên Giang Miểu không muốn bỏ phí.
Hai người dốc toàn lực kéo ra, cuối cùng cũng lôi được tấm trần ra ngoài, kéo theo cả một cái thùng giấy còn dính vào cùng.
Kỷ Tiểu Nghệ ngoan ngoãn xoay người chạy ra ngoài gác.
Giang Miểu và bà Kỷ lập tức bắt tay vào lục lọi.
Đợi đến khi dọn xong phần đồ ăn có thể nhìn thấy, họ mới nhận ra nơi này không phải siêu thị mà chắc là một hàng ăn. Mì ăn liền cũng chỉ có một thùng, mà tám phần đã bị đè nát, nhất là mấy gói phía trên, bao bì bị rách, thức ăn đã hư hỏng nghiêm trọng, không thể dùng. Mấy gói phía dưới thì bao bì vẫn còn nguyên, nhưng cũng đã bị ép vụn, chẳng rõ còn ăn được không.
Hai người nhanh chóng thu dọn tất cả, còn tìm được một ít gia vị đóng gói chưa mở.
Giang Miểu và bà Kỷ cũng tiện tay mang luôn, rồi chôn lại mấy thứ đã hỏng để tránh bị người khác nhìn thấy mà gây rắc rối.
Làm xong những việc này thì trời đã hửng sáng, mặt trời sắp lên đến nơi.
Họ mơ hồ nghe thấy có người gọi tập hợp, vội buộc túi lại đeo sau lưng, rồi gom hết mấy tấm trần lại, mỗi người vác vài tấm, vừa hay đè lên túi đồ, người khác có tò mò cũng chỉ hỏi miệng chứ không dám tự tiện động tay.
Kỷ Tiểu Nghệ thấy hai người đã thu dọn xong, cố nén sự phấn khích đi tới giúp.
Những thứ đó vừa đặt lên lưng, cả người liền bị đè đến cong cả lưng, nhưng chỉ cần cúi đầu khi đi thì người khác cũng không nhận ra gì lạ.
Khi nhập vào đoàn người lớn, quả nhiên ai nấy đều đang dò hỏi lẫn nhau về thu hoạch, trọng tâm là hỏi có tìm được đồ ăn không.
Không ngoài dự đoán, ai cũng trả lời là không, nhưng vẫn có một hai người bị vạch trần.
Dù vậy, vì họ đi cùng đồng đội nên không ai dám cướp.
Một người phụ nữ trạc tuổi Giang Miểu vác một đống đồ đi ngang qua ba người, thấy họ chỉ vác toàn tấm trần thì tỏ vẻ khinh thường: “Đúng là vô dụng…”
Giang Miểu và Kỷ Tiểu Nghệ nhìn nhau, cùng bĩu môi: “Chỉ là vớ được gã đàn ông làm đoàn trưởng thôi mà, nhìn cái dáng vênh váo kìa, lỗ mũi sắp chổng lên trời rồi!”
Trước đây, Lưu Oánh cũng chạy nạn cùng họ. Khác ở chỗ là cô ta có người thân bên cạnh, dù tất cả đều gặp khó khăn, cô ta vẫn luôn nghĩ mình cao hơn người khác một bậc. Nửa năm trước, vợ của đoàn trưởng nhóm 672 qua đời vì bệnh, Lưu Oánh nhân cơ hội chen lên, gả cho người đàn ông hơn cô ta mười lăm tuổi, trở thành phu nhân đoàn trưởng.
Từ lúc đó, cô ta bắt đầu tụ tập bè phái trong đội, những phụ nữ xu nịnh, nịnh nọt đều được cô ta coi là người mình, còn ai không chịu cùng một giuộc thì bị chèn ép.
Bà Kỷ không muốn Giang Miểu và Kỷ Tiểu Nghệ học theo mấy chuyện hỗn loạn đó nên không để họ tiếp cận, thế là ba người bị Lưu Oánh để ý.
May mà trong đội còn vài người cứng đầu hơn cả họ, Lưu Oánh chủ yếu đấu với mấy người đó nên cũng không rảnh để chơi xấu ba người, nhưng cũng chẳng cho họ sắc mặt gì tử tế, thậm chí còn cắt xén khẩu phần, thỉnh thoảng trút giận bằng vài câu mắng chửi.
Tình trạng này chỉ bắt đầu thay đổi khi chính phủ tiếp quản nhóm 672.
Giờ đây, ba người Giang Miểu chỉ là theo thói quen đi chung với người quen để tìm đồ, không còn phải như trước kia, mỗi lần kiếm được gì cũng phải nộp một phần. Lưu Oánh cũng không còn quyền ức hiếp họ như trước.
Giang Miểu liếc mắt ra hiệu cho Kỷ Tiểu Nghệ, hạ giọng khuyên: “Em cãi nhau với cô ta làm gì? Giờ lòng cô ta chắc cũng đang khó chịu lắm rồi.”
Ban đầu cô ta lấy chồng già là vì nhắm vào địa vị và quyền ưu tiên phân phối tài nguyên của đối phương.
Giờ thì mọi người đều đã bị chính phủ quản lý, Lưu Oánh chẳng còn quyền ra lệnh cho ai nữa.
Loại như cô ta tự lập gia đình thì không dễ tách ra, mà chính phủ cũng chẳng rảnh đi can thiệp mấy chuyện này. Trừ khi cả hai đều muốn ly hôn, nếu không thì mười phần chắc chín là cô ta sẽ phải sống với ông đoàn trưởng cả đời.
Mất đi lợi thế duy nhất, lại còn sống với một người đàn ông lớn hơn mình cả đống tuổi, tâm trạng cô ta tốt mới là lạ.
“Đáng đời!” Kỷ Tiểu Nghệ bực mình mắng một câu, quả nhiên tâm trạng cũng khá lên chút.
Ba người đi đến gần khu nhà thì mới tách nhau ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)