Xong cô lại ngẩn người, cái này phải đổ bao nhiêu mới đủ nhỉ? Làm sao biết phóng xạ trong nước đã được thanh tẩy hết chưa?
Câu hỏi này cứ quanh quẩn trong đầu cô. Vì không chắc nước đã an toàn hay chưa, cô cũng không dám dùng ngay, đành đợi đến chiều tối khi mặt trời lặn mới đi sang nhà Chu Lam Thiên thêm một lần nữa.
Tiện tay mang theo một củ cải trắng.
“Anh Chu, chị dâu, em muốn hỏi làm sao để kiểm tra nước hay đồ vật có bị nhiễm phóng xạ vượt mức hay không ạ?”
Hai vợ chồng Chu Lam Thiên sững người một lát, sau đó phá lên cười ha hả.
“Con bé ngốc này, cái đồng hồ thông minh trên tay em chẳng phải có thể kiểm tra sao!” Diệp Tuyết chỉ vào chiếc đồng hồ trên cổ tay Giang Miểu.
Chiếc đồng hồ này là do chính phủ cấp phát sau khi họ được đưa vào quản lý thống nhất. Trong đó lưu trữ thông tin định danh cá nhân, có thể xem như một loại căn cước điện tử. Việc đổi điểm tại trung tâm giao dịch cũng được ghi nhận thông qua đồng hồ này.
Giang Miểu trước giờ vẫn nghĩ cái đồng hồ này chỉ để giao dịch và xác minh danh tính. Mấy ngày nay bận túi bụi, cô không có tâm trí để nghiên cứu kỹ, không ngờ nó còn có thể đo giá trị bức xạ!
Cô đè nén cơn vui mừng trong lòng, giả vờ điềm tĩnh hỏi: “Dùng thế nào ạ?”
Diệp Tuyết bước tới, ấn vào một nút ẩn bên cạnh đồng hồ, lập tức một cây kim nhỏ như kim may bật ra từ mặt bên kia, phía trên còn có một đầu dò tinh xảo.
“Em đặt đầu dò lên vật cần kiểm tra, màn hình sẽ nhanh chóng hiện ra mức độ bức xạ và cấp độ an toàn. Không dùng nữa thì đẩy đầu dò trở lại là được. Nếu đồng hồ bị hỏng thì tìm ông Hoàng sửa, ông ấy cũng biết sửa cái này, một lần sửa mất hai mươi điểm đấy.”
Diệp Tuyết nhiệt tình nói hết những gì mình biết cho Giang Miểu.
Sau khi hiểu rõ, cô cảm ơn rồi rời đi.
Vừa đi khỏi, Diệp Tuyết liền lo lắng nói: “Con bé này trông chẳng có chút năng lực sinh tồn nào, không hiểu sao vẫn sống sót tới giờ nữa!”
Chu Lam Thiên nhìn củ cải trắng kia, ánh mắt sâu xa hơn mấy phần: “Đừng xem thường người khác. Nhìn cái lán của con bé là biết không đơn giản đâu.”
Hai người họ chuyển đến đây mấy tháng mà chưa từng nghĩ đến chuyện cải tạo lán, mỗi ngày đều cắn răng chịu đựng mà sống. Thế mà Giang Miểu mới chuyển đến ba hôm đã sửa sang lại lán sạch sẽ thoải mái, trong nhà chất đầy đồ, thậm chí còn đào cả vườn rau.
Không nói thì thôi, nhắc đến mới khiến Diệp Tuyết có chút xấu hổ: “Anh này, hay là chúng ta cũng thử trồng rau?”
Chu Lam Thiên lắc đầu không cần suy nghĩ: “Không phải chưa từng thử đâu, chẳng có ích gì cả. Thôi cứ chờ xem con bé làm thế nào đi. Nếu thật sự trồng được gì thì đến lúc đó mình học hỏi cũng chưa muộn.”
Cả hai đều không tin Giang Miểu có thể trồng được gì, thu dọn xong liền đi ngủ.
Phải nói rằng cái lán được gia cố thêm lớp thật sự mát mẻ hơn trước nhiều, ban đêm ở bên trong ngủ được rồi.
Một lúc sau mới trở lại bình thường.
Trên màn hình hiện ra dòng chữ: “Mức độ bức xạ: 5%, bức xạ thấp, cấp độ an toàn cao, có thể dùng.”
Giang Miểu vui mừng thấy rõ, vội đổ thêm một ít dung dịch thanh lọc bức xạ vào thùng nước, kiểm tra lại lần nữa, chỉ số bức xạ giảm xuống còn 2%, sau đó lại thêm một ít, cuối cùng chỉ số bức xạ về 0.
Tức là để làm sạch một thùng nước như vậy cần khoảng 200ml dung dịch thanh lọc bức xạ.
Cô vẫn còn hơn chục chai dung dịch loại này trong tay, đủ dùng vài ngày.
Giang Miểu ngẩng đầu nhìn trời, lại cúi đầu nhìn bản thân dơ bẩn, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ đáng sợ.
Cô muốn tắm!
Một khi đã nghĩ đến thì không thể kiềm chế nổi nữa.
Thế là cô nghiến răng quay vào nhà, lấy ra một bộ chăn ga màu xám hoa văn đơn giản, tháo rời tấm ga, đo theo dáng người mình, cắt thành vài mảnh vải, rồi dùng kim chỉ may lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


