Sắc mặt Trần Kiến Nghiệp lập tức sầm xuống phân nửa: “Thiên vị cái đầu cô! Không thấy tôi vừa bị tên đàn ông của Kỷ Tiểu Nguyệt đánh cho một trận à? Còn cái bà già nhà họ Kỷ hôm nay còn dám tuyên bố từ nay không đi kiếm đồ cùng chúng ta nữa. Có gan thì tự cô đi mà nói chuyện với họ!”
Từ Xuân Nguyệt vẫn không cam lòng, lẩm bẩm: “Bà Kỷ chẳng qua là tức giận buột miệng thôi, mai rồi cũng theo chúng ta đi thôi! Cớ gì đồ họ tìm được lại không phải chia?”
Đúng lúc có vài người khác đi đến, Từ Xuân Nguyệt liền kể lại tình hình, mặt mày nặng trịch: “Lúc này đừng ai giả vờ mù điếc nữa. Chúng ta phải cùng nhau thống nhất. Nếu bọn họ không chịu nộp phần đồ tìm được, sau này đi kiếm đồ tuyệt đối không cho họ theo. Mấy năm qua nhà họ bòn rút không ít từ đoàn ta, giờ phải trả lại hết!”
Cô ta càng nói càng hăng. Ban đầu mấy người kia cũng không để tâm, nhưng nghe xong ai nấy đều thay đổi thái độ.
Lúc này, Lưu Oánh vốn giờ giả vờ câm điếc cũng mở miệng: “Kiến Nghiệp, hay là mình cứ đi nói một tiếng đi? Nói sao thì nói, mấy năm nay bọn họ được anh che chở, giờ lại chẳng chia cho anh được chút gì, có phải quá đáng không?”
Trần Kiến Nghiệp quả thực hơi dao động, nhưng mới nhúc nhích một cái thì chỗ đau lại nhói lên, khiến gã lập tức rút lui: “Muốn đi thì mấy người tự đi, tóm lại sau này đi kiếm đồ tôi sẽ không cho họ theo nữa, muốn sao thì sao.”
“Đoàn trưởng, sao anh lại nhát gan sợ phiền thế chứ?”
“Đúng đó! Trước kia anh đâu có thế này!”
…
Có vài người bắt đầu tỏ ra bất mãn, đồng loạt chỉ trích Trần Kiến Nghiệp. Lưu Oánh lập tức sầm mặt lại, nổi giận cãi tay đôi: “Chồng tôi không muốn đi thì thôi, ảnh còn đang bị thương mà, mấy người không biết thương gì cả!”
“Bị thương chẳng phải cũng vì cô sao? Nếu không phải cô vô cớ gây chuyện với Kỷ Tiểu Nguyệt, thì làm gì đến mức gây mâu thuẫn với cả nhóm, tụi tôi còn có thể đường hoàng mà đòi đồ!”
Lời này vừa dứt, không ít người liền quay sang nhìn Lưu Oánh bằng ánh mắt khó chịu.
Lưu Oánh tức đến phát điên, lập tức tranh cãi tay đôi với Từ Xuân Nguyệt và đám người kia, càng cãi càng lớn tiếng, suýt nữa đánh nhau đến nơi.
Không ai dám xung phong đi gây sự với nhà bà Kỷ, thế là cả đám chuyển mục tiêu sang Giang Miểu ít chống lưng hơn.
Lưu Oánh vì muốn dập tắt cơn giận của mọi người, chủ động lên tiếng: “Thôi được rồi, vậy tôi thay mặt chồng mình đi một chuyến. Giang Miểu ở đâu nhỉ?”
Người biết liền nói ngay địa chỉ nhà Giang Miểu.
Trương Thành nghiêm mặt nói: “Tô Nghị, hôm nay chúng tôi vừa có xung đột với vợ chồng Trần Kiến Nghiệp. Gã không giống lời đồn, chẳng tốt đẹp gì đâu. Còn gọi người ra tay với bà Kỷ, may mà tôi kịp giải quyết hết. Tôi sợ đợi đến khi bọn tôi hết kỳ nghỉ, mấy người đó sẽ quay sang trả đũa họ.”
Tô Nghị theo phản xạ nhìn sang Giang Miểu, nhíu mày: “Em bị thương à?”
Giang Miểu thành thật lắc đầu: “Không, bọn họ chưa đụng đến em. Nhưng em đi cùng bà và Tiểu Nguyệt, chắc chắn cũng bị vạ lây.”
Tô Nghị thở phào nhẹ nhõm, quay sang Trương Thành: “Mai tôi sẽ đi kiếm đồ cùng các các cậu, tiện thể cảnh cáo đám đó thêm lần nữa, chắc sẽ ổn thôi.”
Trương Thành biết cái gọi là cảnh cáo của Tô Nghị chắc chắn không chỉ là dọa suông, lập tức yên tâm, khóe môi nhếch lên, thấp giọng nói: “Bạn gái cậu lợi hại lắm đấy, kiếm được thứ tốt, tự cậu xem đi.”
Tô Nghị gật đầu, tiễn ba người Trương Thành rồi mới gọi Giang Miểu vào nhà.
Chỉ mới một buổi chiều, phòng khách nhà cô đã có thêm một chiếc giường gỗ rộng một mét hai dài hai mét.
Tấm gỗ kê sát tường, dù là ngồi hay nằm đều rất ổn. Ít ra lúc có khách thì cũng có chỗ tử tế để ngồi.
Giang Miểu nhìn trái nhìn phải, càng nhìn càng ưng: “Anh làm nhanh thật đấy, mới chút xíu đã xong cái giường rồi.”
Tô Nghị khẽ cười: “Không làm nhanh thì tối nay tôi phải ngủ đất mất. Đây là đất cứng chứ đâu phải nền nhà nhẵn mịn đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


