Cả xung quanh im phăng phắc nhìn cô.
Trần Kiến Nghiệp ngẩn ra một lúc rồi bật cười lạnh, giọng đầy châm biếm: “Giang Miểu, ai chẳng biết cô với bà cháu họ Kỷ là một phe. Lời cô không đáng tin! Nếu hôm nay Kỷ Tiểu Nghệ không xin lỗi, sau này các người khỏi mơ được đi nhặt đồ cùng chúng tôi!”
Đây rõ ràng là đe dọa, một lời uy hiếp trắng trợn!
Bà Kỷ lập tức nổi giận: “Trần Kiến Nghiệp! Cậu còn là người nữa không đấy? Năm xưa nếu không nhờ Dụ Hồng, cậu nghĩ mình có thể có ngày hôm nay à? Dựa vào cái bản lĩnh đó của cậu, mà cũng mơ làm đoàn trưởng đoàn 672 sao? Tôi nói cho cậu biết, người thu nhận chúng tôi là Dụ Hồng, người chúng tôi biết ơn và kính trọng cũng là cô ấy, cậu chẳng qua chỉ là dựa hơi thôi! Khi Dụ Hồng còn sống đã chẳng ưa gì Lưu Oánh, cô ấy vừa mất, cậu lập tức quay đầu cưới con đàn bà thối tha đó. Một đoàn 672 tốt đẹp cứ thế bị hai kẻ cặn bã các người phá hỏng hết rồi, tôi nhịn các người cũng đủ lâu rồi! Bây giờ còn giở trò cô lập nữa! Đừng tưởng vậy là chúng tôi sợ nhé! Đây là khu ngoại thành, là nơi chính phủ quản lý! Không có hai cái gai chướng mắt như các người, nói không chừng chúng tôi còn sống tốt hơn!”
Bà Kỷ một hơi trút hết bức xúc tích tụ suốt bao năm qua.
Trần Kiến Nghiệp tức đến mặt đỏ bừng bừng: “Con mụ già không biết điều! Đến bà mà cũng dám trèo lên đầu tôi ra oai hả? Không dạy cho bà một bài học, các người còn tưởng tôi không trị được nữa à?”
“Được thôi! Bà già này đứng ở đây! Để mọi người mở to mắt ra mà xem cái loại từng là đoàn trưởng đoàn 672 là thứ gì!”
Bà Kỷ cũng đã liều rồi.
Trần Kiến Nghiệp vung tay một cái, mấy kẻ đi theo gã lập tức xông tới, vây chặt lấy bà.
Đúng lúc Giang Miểu và Kỷ Tiểu Nguyệt đang vô cùng lo lắng.
Thì Trương Thành ra tay.
Anh ta xưa nay đã không ra tay thì thôi, một khi ra tay thì không hề nương tình, đặc biệt là với đàn ông.
Chỉ trong chốc lát, mấy tên đàn ông lại gần bà Kỷ đều bị đánh ngã rạp, tên nào tên nấy mặt mũi bầm dập, nằm lăn ra đất rên rỉ. Đám đàn bà của chúng chỉ dám đứng xa gào khóc, không đứa nào dám lại gần.
Trương Thành quét ánh mắt sắc bén qua từng tên dưới đất, giọng rắn rỏi vang lên: “Tôi nói rồi, giờ nhắc lại lần nữa. Bà cháu nhà họ Kỷ và Giang Miểu là người do Trương Thành tôi bảo hộ. Từ nay về sau, chỉ cần họ mất một sợi tóc, tôi sẽ bẻ một cái chân của mấy người. Nghe rõ chưa?”
Trương Thành bẻ tay răng rắc, vẻ hung hãn của anh ta khiến đám người của Trần Kiến Nghiệp lập tức chùn bước.
Lưu Oánh chẳng ngờ nhiều người như vậy mà cũng không địch nổi một mình Trương Thành, trong lòng ghen tị đến nghiến răng nghiến lợi nhưng không dám ở lại nữa, vội vàng đuổi theo Trần Kiến Nghiệp bỏ đi.
Đám gây chuyện đã chạy hết, những người khác cũng nhanh chóng tản ra, lúc tìm đồ đều cố gắng né khu vực của mấy người Giang Miểu.
Không gian lập tức trở nên yên tĩnh.
Giang Miểu và bà Kỷ liếc nhau một cái, rồi không hẹn mà cùng chạy về chỗ lúc sáng.
“Bà ơi, cháu cứ cảm giác bên dưới đây vẫn còn đồ ăn, chỉ là không biết đào kiểu gì cho hiệu quả.”
Giang Miểu đi quanh một vòng, cảm thấy bối rối vì không biết nên bắt đầu từ đâu.
Trương Thành hiển nhiên đã biết việc họ đào được đồ ăn, lập tức quan sát địa hình xung quanh rồi chỉ vào chỗ miệng hầm bị Giang Miểu bịt lại: “Bên dưới chắc chắn còn đồ. Nhưng mấy tấm trần ở đây đã bị tháo mất rồi, không có gì chịu lực nên bên dưới dễ sập. Cách tốt nhất là đào thủ công.”
Nói rồi, Trương Thành ném túi vải mang theo xuống đất, lấy ra một chiếc xẻng sắt có thể thu gọn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
