Công an tới bằng hai xe. Một xe chở những người bị đưa về làm việc, xe còn lại chở phía bị hại.
An Nhiên và mẹ cùng hai em cũng phải tới lấy lời khai.
Cô thuận tiện mang theo giỏ tre và con thỏ béo, định xong việc sẽ tìm chỗ bán dược liệu.
Tới trụ sở công an, An Nhiên ngạc nhiên phát hiện Cố Đình Châu cũng ở đó.
Đình Châu thấy cô, khóe môi hơi cong lên.
"Không sao chứ?"
An Nhiên lắc đầu.
"Sao anh lại ở đây?"
"Đúng lúc có việc."
Một cán bộ công an trẻ bên cạnh không nhịn được nói:
"Cậu ấy nghe nói cô gặp chuyện nên vội chạy tới đấy."
Người này chính là Cố Minh Sơn, chiến hữu của Đình Châu.
Đình Châu thấy Minh Sơn bóc mẽ mình, lập tức liếc anh một cái.
Minh Sơn ngoan ngoãn im miệng. Khi còn trong quân đội anh không ít lần bị Đình Châu chỉnh, đến giờ vẫn hơi rén.
"Đừng nghe cậu ấy nói linh tinh. Tôi chỉ tiện tới xem." Đình Châu giải thích càng khiến người ta thấy đáng nghi.
An Nhiên bật cười.
"Cảm ơn anh."
Nói xong cô theo cán bộ vào lấy lời khai.
Sự việc khá rõ ràng. Mấy kẻ ở thôn bên sợ bị xử nặng nên đua nhau khai rằng Quốc Dũng là người gọi họ tới.
Chưa đầy nửa giờ, lời khai cơ bản đã hoàn tất.
Quốc Dũng cùng những người gây chuyện bị giữ lại để tiếp tục xử lý, còn mẹ con An Nhiên được cho về.
Ra khỏi trụ sở, Đình Châu vẫn chưa đi. Anh tựa vào xe Jeep, thấy cô bước ra liền tiến tới.
"Tôi nghe nói cô mang dược liệu định bán? Tôi quen một người làm thuốc, có thể đưa cô tới hỏi."
Anh nhiệt tình như vậy khiến An Nhiên hơi ngại.
"Có tiện không? Có làm chậm việc của anh không?"
"Hai ngày nay tôi đang nghỉ phép. Đi thôi, tôi lái xe đưa mọi người tới, rất tiện."
Đình Châu kiên trì, An Nhiên đành dẫn mẹ và hai em lên xe.
Yên Yên lần đầu ngồi ô tô, giống Ninh Ninh hôm trước, tò mò nhìn khắp nơi.
Ninh Ninh ríu rít:
"Chị cả, xe của anh rể ngồi thích quá. Sau này chúng ta có thể ngồi mãi không?"
Mặt An Nhiên lập tức đỏ lên.
"Em nói linh tinh gì vậy?"
Cô ngượng ngùng nhìn Đình Châu.
"Trẻ con nói bậy, anh..."
"Đương nhiên có thể ngồi mãi."
An Nhiên còn chưa nói hết, Đình Châu đã thản nhiên tiếp lời, nói một câu khiến cô không ngờ tới.
An Nhiên kinh ngạc nhìn anh, lại thấy trên gương mặt vốn lạnh lùng xuất hiện một nụ cười hiếm hoi.
Anh còn khẽ nháy mắt về phía cô.
Nhìn gương mặt đẹp trai ấy, tim An Nhiên bỗng đập nhanh một nhịp.
"Khụ khụ."
Tú Lan không nhịn được ho hai tiếng.
"Đồng chí Cố, tuy cậu giúp chúng tôi rất nhiều nhưng nhà chúng tôi không có chuyện lấy thân báo đáp đâu nhé."
"Nếu con gái tôi không thích cậu, tôi chắc chắn không đồng ý."
An Nhiên đỏ bừng mặt.
"Mẹ, mẹ nói gì vậy?"
Đình Châu lại nói trước:
"Thím yên tâm, cháu không phải người lấy ân tình ép buộc ai. Cháu sẽ khiến đồng chí Lương An Nhiên tự nguyện thích cháu."
Tim An Nhiên lập tức đập thình thịch.
Đời trước tuy từng ở bên Tôn Cảnh Thành, nhưng hắn chưa bao giờ thật lòng nhìn cô, càng chẳng nói những lời dịu dàng. Thứ cô nhận được chỉ có lạnh nhạt.
Bây giờ đột nhiên nghe Đình Châu nói thẳng như vậy, cô nhất thời không biết phản ứng thế nào.
Tú Lan không nói thêm, chỉ là bầu không khí trong xe bỗng trở nên nóng hơn hẳn.
Khoảng nửa giờ sau, xe dừng trước một hiệu thuốc mang tên Vạn Dân Đường.
Đình Châu chủ động xách giỏ tre trong cốp, dẫn bốn mẹ con bước vào.
Đang giữa trưa, tiệm khá vắng. Sau quầy chỉ có một ông lão và một thanh niên đang ăn mì.
Vừa thấy Đình Châu, chàng trai lập tức vui mừng.
"Anh họ, sao anh tới đây?"
Chàng trai tên Ôn Tử Khiêm, là em họ của Đình Châu.
Ông lão là Ôn Chính Đức, thầy thuốc của tiệm, đồng thời là ông ngoại Đình Châu.
"Đình Châu tới à? Còn dẫn bạn theo nữa? Ăn cơm chưa? Có muốn ăn cùng không?"
"Ông ngoại, bọn cháu ăn rồi."
Đình Châu thuận miệng nói dối vì sợ An Nhiên ngại, rồi đi thẳng vào chuyện chính.
"Bạn cháu hái được ít dược liệu trên núi, muốn nhờ ông xem giúp."
"Nếu chỗ ông cần thì thu mua luôn."
Ôn Chính Đức tò mò nhìn An Nhiên, trong mắt đầy vui vẻ.
Đứa cháu ngoại này cuối cùng cũng biết dẫn cô gái tới gặp ông rồi sao?
Trong lòng ông lập tức quyết định, bất kể trong giỏ là thứ gì, chỉ cần có thể dùng được thì ông sẽ cố gắng thu mua tử tế, coi như giúp cháu ngoại một tay.
"Ra hậu viện đi."
Ông dẫn mọi người ra sân sau.
Trong sân phơi đủ loại dược liệu như hoàng kỳ, thiên ma, bạch chỉ và nhiều loại khác.
"Đặt giỏ xuống để ông xem là thứ gì."
Ôn Chính Đức nhận lấy giỏ. Ban đầu ông không kỳ vọng quá nhiều, dù sao một cô gái trẻ ở nông thôn có thể nhận ra bao nhiêu dược liệu quý?
Nhưng vừa mở giỏ, ông lập tức sững sờ.
Tang hoàng!
Cả giỏ đầy tang hoàng!
Nhìn chất lượng, phần lớn đều đã sinh trưởng nhiều năm.
Ông lão lập tức kích động.
"Đây... đều là tang hoàng? Cô gái, cháu tự hái sao?"
An Nhiên gật đầu.
"Sau núi thôn cháu có một rừng dâu. Cháu nghe nói tang hoàng là dược liệu nên hái thử, muốn xem có bán được không."
"Bán được chứ, đương nhiên bán được!"
Ông lão nhìn chăm chăm vào số nấm.
"Đây đều là hàng tốt. Cô gái, cháu gặp may rồi."
Đình Châu cũng ngạc nhiên.
"Ông ngoại, thứ này thật sự tốt đến vậy sao?"
"Đương nhiên. Nhiều khối đã sinh trưởng hai mươi năm trở lên, chất lượng vượt xa loại phổ thông."
Ban đầu ông còn chưa hiểu, nhưng khi nhìn thấy mấy khối lớn gần bằng đầu người, mắt lập tức trợn tròn.
"Cái này... tuổi còn cao hơn nữa!"
"Cô gái, số tang hoàng này nhất định phải bán cho ông."
"Chỉ cần ông không chê thì cháu bán hết."
An Nhiên cười.
"Cháu không quá rõ giá trị cụ thể, ông cứ định giá công bằng là được."
Nghe vậy Ôn Chính Đức lại hơi khó xử.
Loại tang hoàng lâu năm như thế rất hiếm, giá bao nhiêu mới hợp lý ông cũng phải cân nhắc.
Đình Châu thấy ông do dự liền nói như vô tình:
"Ông ngoại, An Nhiên là bạn tốt của cháu, ông đừng để cô ấy chịu thiệt."
Ôn Chính Đức liếc cháu ngoại đầy bất lực.
Chưa cưới người ta về mà khuỷu tay đã quay ra ngoài rồi?
"Yên tâm. Ông có để cháu thiệt cũng không để bạn cháu thiệt."
Suy nghĩ một lúc, ông đưa ra giá.
Tú Lan đứng bên nghe xong, kinh ngạc đến suýt đứng không vững.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


