Sáng sớm hôm sau, An Nhiên thức dậy thì Tú Lan đã nấu bữa sáng.
"Dậy rồi à? Đi rửa mặt trước đi, lát nữa ăn được rồi."
Bữa sáng vẫn là cháo ngô và bánh ngô hấp.
Trước đây ở nhà họ Lương, bánh ngô căn bản không tới lượt mấy mẹ con. Họ chỉ được húp chút cháo loãng.
Bây giờ vừa rời khỏi nhà ấy, chất lượng cuộc sống đã tăng lên rõ rệt.
Ăn xong, Yên Yên và Ninh Ninh xoa chiếc bụng no căng, thỏa mãn hỏi:
"Mẹ, ngày mai mình vẫn được ăn bánh ngô sao?"
Sống mũi Tú Lan lập tức cay xè.
"Ừ."
Giọng bà đặc hẳn đi.
Dọn bát đũa xong, Tú Lan định ra đồng làm công nhưng bị An Nhiên ngăn lại.
"Mẹ, từ nay chúng ta không đi làm công nữa."
"Hôm nay mẹ ở nhà sửa hàng rào, dọn bếp. Khi thợ xây tới thì bảo ông ấy đắp bếp giúp mình."
"Con lên núi."
"Lên núi? Không được, nguy hiểm lắm!"
Tú Lan lập tức phản đối.
"Lần trước lão thợ săn trong thôn còn bị gấu cắn gãy một chân, suýt mất mạng. Mẹ không cho con đi."
Bà thà tự mình ra đồng chịu khổ còn hơn để con gái mạo hiểm.
"Mẹ, con không vào núi sâu, chỉ hái dược liệu ở ngoài rìa thôi."
Đời trước vì kiếm sống, An Nhiên từng theo người hái thuốc học nghề.
Dãy núi Trường Bạch tài nguyên phong phú, chẳng khác một kho báu tự nhiên. Người trong thôn lại ít ai hiểu dược liệu, cô lên núi nhất định có thu hoạch.
"Hái thuốc?" Tú Lan vẫn nghi ngờ.
"Đúng, chỉ hái thuốc, không cần đối mặt thú dữ."
An Nhiên cũng chẳng quá sợ thú hoang. Thật sự gặp nguy hiểm, cô còn có thể trốn vào không gian.
Tú Lan thấy con gái kiên quyết, biết tính cô bướng bỉnh, dù cản cũng có thể lén đi.
Suy nghĩ một lúc, bà đành dặn:
"Vậy con nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối không được vào núi sâu. Nếu không lần sau mẹ không cho đi nữa."
"Mẹ yên tâm. Vì mẹ và hai em, con càng phải tự bảo vệ mình."
Thuyết phục được Tú Lan, An Nhiên đeo giỏ tre, cầm theo xẻng nhỏ rồi men theo đường núi đi lên.
...
Dãy Trường Bạch nằm ở vùng Đông Bắc, kéo dài qua nhiều địa phương, nằm trong khu vực ôn đới trung vĩ độ.
Nơi đây là một trong những kho dược liệu tự nhiên quan trọng, nổi tiếng nhất đương nhiên là nhân sâm.
Lúc này đã vào thu, cả dãy núi ngả vàng, lá rụng phủ dày từ chân lên sườn núi.
"Xào xạc..."
An Nhiên giẫm trên lớp lá dày, tiếng khô giòn vang lên dưới chân.
Cô không đi lang thang vô định mà thẳng tới hướng đông nam sau núi. Cô nhớ nơi ấy có một rừng dâu.
Cây dâu không phải dược liệu, trong thôn cũng chẳng ai nuôi tằm nên ít người tới khu rừng đó.
An Nhiên tới đây vì một loại dược liệu quý mọc trên thân dâu: tang hoàng.
Đời trước, lần đầu theo người hái thuốc lên núi, cô từng gặp loại này.
Khi ấy người hái thuốc vui mừng như bắt được vàng. Đến những năm tám mươi, tang hoàng chất lượng tốt có thể bán được giá rất cao.
Tang hoàng có nhiều giá trị dược liệu, vì thế từ lâu đã được người làm thuốc coi trọng.
Chỉ là dân trong thôn hiện giờ không biết thứ này, nhìn hình dáng xấu xí còn thường chê bai.
An Nhiên tin trong rừng dâu nhất định sẽ tìm được.
Trên đường, cô còn phát hiện mấy hang thỏ. Nghĩ một lúc, cô lấy dây trong giỏ, chặt vài cành cây dẻo rồi đặt bẫy cạnh cửa hang.
Đặt liên tiếp bảy tám cái bẫy xong, cô mới tiếp tục đi.
Khoảng hai mươi phút sau, An Nhiên tới rừng dâu.
Lá trên cây gần như đã rụng hết, mặt đất phủ kín lá khô.
Cô tập trung quan sát từng thân cây, không bỏ sót cây nào.
Công sức không phụ người có lòng. Trên một cây dâu già, cô phát hiện rất nhiều tang hoàng.
Thu đông vốn là thời điểm dễ tìm loại nấm này nhất vì lá đã rụng sạch.
Cây dâu cổ thụ phải vài người ôm mới xuể, trên thân lấm tấm những khối màu vàng nâu.
Đó chính là tang hoàng, hình dáng hơi giống linh chi, mũ nấm hình bán nguyệt hoặc móng ngựa, bề mặt gồ ghề như từng lớp sóng đông cứng.
Những khối trước mắt rất lớn và dày, mép còn có vết nứt, chứng tỏ đã sinh trưởng nhiều năm.
Tang hoàng non thường có mép tròn và mềm hơn.
Giá trị của tang hoàng liên quan rất nhiều đến tuổi và chất lượng. Theo kinh nghiệm đời trước của An Nhiên, số nấm này đều thuộc loại lâu năm.
Cô không khỏi kích động. Nếu hái hết đem bán, ít nhất có thể giúp cả nhà vượt qua giai đoạn khó khăn trước mắt.
An Nhiên đặt giỏ xuống, cẩn thận lấy đục ra.
Tang hoàng bám rất chắc vào thân cây, không thể dùng tay bẻ mạnh. Tốt nhất phải dùng cưa hoặc đục sát phần gốc rồi từ từ tách xuống.
Nấm càng nguyên vẹn, giá trị càng cao.
An Nhiên kiên nhẫn gỡ từng khối lớn gần bằng cái chậu, nhẹ nhàng đặt vào giỏ, sợ làm mẻ dù chỉ một góc.
Hái xong trên cây cổ thụ, giỏ đã đầy hơn nửa.
Sau đó cô tiếp tục lục tìm khắp rừng dâu, lại phát hiện thêm không ít. Thấy một khối là lấy một khối, đến khi không còn chỗ trong giỏ mới dừng.
Cô kiểm tra chất lượng một lượt.
Loại lấy từ cây dâu cổ thụ là tốt nhất, những cây khác kém hơn một bậc nhưng vẫn là tang hoàng mọc trên dâu chứ không phải loại mọc trên tạp mộc.
Chất lượng khác nhau thì giá cũng khác nhau rất nhiều.
An Nhiên nhấc thử chiếc giỏ. Số này ít nhất cũng phải vài chục cân. Nếu gặp đúng người thu mua, chắc chắn có thể đổi được một khoản tiền không nhỏ.
Dĩ nhiên hiện tại mới năm 1974, giá cả chắc chắn chưa cao như những năm về sau.
Nhưng dù vậy, số tang hoàng này cũng đủ giúp ba mẹ con trải qua một mùa đông khá hơn trước.
Thấy mặt trời đã lên cao, sắp tới trưa, An Nhiên đưa cả giỏ tang hoàng vào không gian rồi hăng hái xuống núi.
Buổi chiều cô định lên huyện một chuyến, tranh thủ bán dược liệu đổi tiền.
Trên đường về, mấy chiếc bẫy đặt lúc sáng thật sự bắt được một con thỏ béo, khiến tâm trạng cô càng tốt.
Nhưng đến gần nhà, vừa nghe trong sân có tiếng cãi vã ầm ĩ, sắc mặt An Nhiên lập tức trầm xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
