Anh luôn cảm thấy Lý Điềm Nhi này không giống như trước đây. Bất kể là ánh mắt hay giọng điệu nói chuyện của cô đều khác trước rất nhiều. Chẳng lẽ thật sự bị thương vào đầu rồi?
Nhưng cho dù có bị thương vào đầu cũng không sao, dù sao anh cũng có sức, anh sẽ không để cô vợ thành phố này của anh bị đói.
Còn Lý Điềm Nhi sau khi xác nhận bây giờ là năm 1977, cả người lẫn tâm trí đều vui vẻ. Vui đến mức muốn bay lên, giống như thấy một đống tiền nhân dân tệ đang vẫy tay với cô.
Chỉ là ý tưởng này rất hay ho, nhưng hiện thực lại phũ phàng.
Ngay lúc cô đang chìm trong những ảo tưởng vô hạn của mình, Trình Lực Thành vừa đỏ mặt chạy ra ngoài lại bước vào, dịu dàng nói: "Ăn cơm thôi."
Ăn cơm? Nhớ cơm trắng quá đi mất, nhưng ở nông thôn năm 1977 này liệu có cơm trắng không?
Cô vén lại chăn cho đứa bé đang ngủ say trên giường rồi mới nhẹ nhàng theo Trình Lực Thành ra khỏi cửa phòng.
Nói là cửa phòng nhưng thực chất chỉ là một tấm ván gỗ hở gió. Cô thấy lạ, ở đây có bao nhiêu căn nhà tốt như vậy, sao cô lại ở căn phòng nát nhất? Vấn đề này, ăn cơm xong phải nghiên cứu cho kỹ mới được.
Trong lúc mải suy nghĩ, cô đã đến bên bàn ăn. Cứ ngỡ là được ăn cơm, nhưng khi nhìn những thứ trên bàn, Lý Điềm Nhi thật sự không tài nào động đũa nổi.
Một bát canh có hai lá cải thảo, rồi đến mấy cái bánh bột ngô cứng như đá. Vấn đề là bây giờ trên bàn ăn có tới năm người lớn.
Năm người lớn mà chỉ ăn từng này thôi ư?
"Con vừa mới sinh con xong, chẳng lẽ không có chút cơm cữ nào à?" Lý Điềm Nhi không thể nhịn được nữa, rõ ràng trong bếp có rất nhiều trứng gà cơ mà?
"Người nhà quê chúng tôi không biết cơm cữ là gì đâu." Bà cụ Trình bực bội nói.
Nói xong, bà ta liền lấy đi cái bánh bột ngô trước mặt Lý Điềm Nhi, ra vẻ không định cho cô ăn.
Trời đất ơi, bà già này cũng thù dai quá nhỉ, cô còn chưa thèm ghi thù, mà bà già này còn dám làm thế ư?
Lý Điềm Nhi suýt nữa thì đập bàn đứng dậy, nhưng lại bị A Thành ngồi bên cạnh giữ tay lại.
Lý Điềm Nhi không hiểu chuyện gì, chỉ thấy A Thành đặt bát của mình trước mặt cô, rồi lấy cái bát rỗng của cô đi.
Ý anh là cho cô phần của anh à?
"Hừ, cả nhà ăn bám. Không ăn thì cút hết cho tôi." Vừa nói, bà cụ Trình vừa giật luôn cả cái bát mà Trình Lực Thành đưa cho Lý Điềm Nhi.
Trời đất ơi. Cái tính nóng nảy này của tôi, thật sự là đang ép tôi phải bùng nổ mà.
Nhưng cô chưa kịp bùng nổ thì người bên cạnh đã đứng bật dậy.
"Mẹ, Điềm Nhi vừa mới sinh xong, cơ thể còn yếu. Mẹ mau đưa bánh bột ngô qua đây." A Thành nói rồi định vươn tay ra lấy bánh.
Nhưng bà cụ Trình đâu phải là người biết điều, dễ nói chuyện chứ?
"Ăn cái gì mà ăn? Hồi mẹ sinh chúng mày, vừa sinh xong đã phải xuống ruộng làm việc rồi, có mình nó là tiểu thư đài các thôi, đã sinh được cả ngày trời rồi mà vẫn cứ như tiểu thư. Có giỏi thì đừng lấy người nhà quê chúng tôi!" Lời nói của bà cụ Trình ngày càng chua ngoa, cay nghiệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
