Ăn no xong, Lý Điềm Nhi mới cẩn thận suy nghĩ về chuyện đến đây, bắt buộc phải bế con về trước rồi tính. Đừng nói là do nguyên chủ sinh, chỉ riêng việc trước đây cô là một bác sĩ khoa sản, cũng không có lý do gì thấy con mà không quan tâm.
Phủi tay, cô đứng dậy dọn dẹp nhà bếp y như lúc đầu rồi mới quay người ra ngoài.
Vừa đi đến cổng sân thì thấy gã to con một tay bế một đứa bé, mặt đầy vẻ hung dữ đi tới.
Phía sau anh còn có bà lão lúc nãy đang rụt rè đi theo, và ông cụ Trình tay bế con, mặt mày hối hận. Còn có hai người lạ mặt, nhưng trông như vợ chồng.
A Lực không ngờ mẹ của anh lại thật sự ra tay độc ác với con của anh. Rõ ràng buổi sáng còn nước mắt nước mũi nói muốn giúp anh nuôi con.
Nghĩ đến cảnh tượng nguy hiểm vừa rồi, ngay cả một đấng nam nhi bảy thước như anh cũng toát mồ hôi lạnh.
Nếu anh chậm một bước thôi, thì ba đứa trẻ này bây giờ đã...
Bà cụ Trình vừa về đến nơi liền nằm lăn ra sân khóc lóc om sòm.
Đúng là lăn lộn thật, lăn đến mức cả người dính đầy bùn đất mà trông vẫn có vẻ vui. Hoàn toàn mặc kệ ánh mắt của người khác, có thể vô liêm sỉ lăn lộn đến mức này cũng tài thật.
Thật tò mò sao người này có thể sống đến từng này tuổi nhỉ? Chẳng lẽ toàn ăn không khí à? Không có não sao?
Lý Điềm Nhi xem mà ngẩn cả người, trong tiềm thức của cô, chỉ có trẻ con mới lăn lộn như vậy.
Thế là cô nghiên cứu một lúc, rồi giả vờ ngây thơ bước tới nói: "Không phải trẻ con đòi kẹo mới lăn ra đất ăn vạ sao? Chẳng lẽ tuổi này rồi mà mẹ còn muốn ăn kẹo? Dù mẹ muốn coi mình là trẻ con thì cũng phải xem mình có vốn liếng để làm trẻ con không chứ. Trên đời này làm gì có đứa trẻ nào xấu như vậy?"
Lời của Lý Điềm Nhi vừa dứt, ngoài gã to con ra thì ba người còn lại đứng bên cạnh đều đang nín cười. Trước đây ở nhà, chỉ cần người này nổi điên, lăn lộn là cả nhà đều bó tay.
Lý Điềm Nhi vốn còn định thêm dầu vào lửa vài câu, nhưng đột nhiên nghe thấy tiếng khóc của trẻ con, liền chạy ngay vào nhà xem chúng.
Có lẽ vì vừa ăn trứng xong nên vừa thấy con là cô đã cảm thấy căng sữa. Cô bế con lên cho bú.
Tuy cô chưa từng sinh con, nhưng kinh nghiệm làm bác sĩ khoa sản khiến cô chăm sóc trẻ con rất thành thạo. Chẳng mấy chốc, cả ba đứa trẻ đều bú no rồi ngủ thiếp đi.
Đắp chăn cho ba đứa bé xong, cô mới phát hiện người vẫn luôn đứng ở cửa.
Lý Điềm Nhi hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ.
A Lực thấy ánh mắt này rất quen thuộc, trước đây cô vợ bé nhỏ này của anh cũng toàn nhìn anh như vậy.
Thế là anh bước vào, vẻ mặt nghiêm túc, chân thành nói: "Xin lỗi, anh biết em gả cho một người nông dân như anh là thiệt thòi cho em rồi. Đợi em dưỡng khỏe lại thì về thành phố lớn đi. Anh có thể nghĩ cách giúp em."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
