Kẻ lên tiếng đầu tiên là người em trai có tướng mạo gian manh: "A Lực, anh bị thương ở công trường à? Sao không nói với chúng em? Bị thương thế nào? Có được bồi thường tai nạn lao động không?"
Thấy A Thành sắp lên tiếng, Lý Điềm Nhi giả vờ khóc ngất đi rồi ngã vào lòng anh: "Anh cứ nói theo lời em."
A Thành nhanh chóng hiểu ra và gật đầu. Nhưng trong lòng anh lại có chút lấn cấn, cô vợ thành phố này từ khi nào mà lại nhiều mưu mẹo thế nhỉ?
A Thành vừa gật đầu một cái thì thôi rồi, bà cụ Trình đang ăn cơm cũng định lăn ra đất khóc lóc om sòm. Cái tài diễn tuồng này đúng là không phải dạng vừa.
Lý Điềm Nhi rời khỏi vòng tay người đàn ông, quay sang ôm lấy người em dâu, cố gắng nặn ra thêm hai giọt nước mắt: "Em dâu, tôi từ thành phố đến, việc đồng áng thật sự không biết làm. Sau này phải trông cậy vào cô cả. Tôi cũng nghĩ thông suốt rồi, dù sao chúng ta cũng là người một nhà, sau này các người chắc chắn sẽ lo cho chúng tôi, đúng không? Dù chúng tôi không làm việc, các người cũng sẽ cho chúng tôi ăn, đúng không? Đã là người một nhà, chúng tôi cũng sẽ không khách sáo đâu, dù sao các người ăn gì thì chúng tôi ăn nấy, chúng tôi không kén chọn đâu."
Trương Quế Hoa đứng bật dậy: "Chị dâu, anh em ruột còn phải tính toán sòng phẳng. Tôi đây không có bản lĩnh lớn như vậy để nuôi cả nhà các người đâu. Đã lớn tuổi cả rồi, vậy thì chia nhà ra ở riêng đi."
Rất tốt, chính là câu này. Chờ chính là câu này.
Lý Điềm Nhi nhân cơ hội khóc lóc kể khổ thêm vài câu, người em dâu liền gào lên đòi chia nhà ngay lập tức.
Nhưng họ lại trơ trẽn đề nghị chỉ chia cho Lý Điềm Nhi một cái chuồng bò.
Cái chuồng bò mà đến bò còn chê không thèm ở, mà cũng dám chia cho họ ở ư?
Thật không biết da mặt của những người này làm bằng gì mà dày thế không biết? Chẳng phải căn nhà này là do A Thành kiếm tiền xây sao? Hay thật, chia nhà kiểu gì mà hay thế, trực tiếp cho một cái chuồng bò là xong chuyện.
Đúng là không biết ngượng mồm khi nói ra.
"Đã là chuồng bò thì là nơi cho bò ở. Các người thấy như vậy thật sự ổn sao?" Lý Điềm Nhi nén lại cơn tức muốn đánh người, nghiến răng nghiến lợi nói.
Đồng tử cô co lại, trong lòng liền nảy ra một kế.
Lý Điềm Nhi cúi đầu nhìn tay mình, rồi cố ý nhìn sang bụng của người em dâu, cười một cách âm hiểm: "Hôm qua tôi đã đi một chuyến xuống Âm Tào Địa Phủ, Diêm Vương gia đã ban cho tôi một đôi tay thần kỳ. Bây giờ đôi tay này muốn ai mang thai, người đó liền có thể mang thai. Muốn ai không thể có con, thì người đó cả đời này cũng đừng hòng có con."
Lý Điềm Nhi bịa chuyện một cách nghiêm túc, nhưng Trương Quế Hoa nghe xong lại bắt đầu sợ hãi. Cô ta lấy chồng đã sáu bảy năm rồi mà đến giờ vẫn chưa có một mụn con. Trong làng đã sớm có lời ra tiếng vào.
"Cô... cô nói bậy..."
"Có muốn thử không?" Giọng Lý Điềm Nhi lạnh như băng, không khác gì băng đá dưới vực sâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
