Một tiếng “két” vang lên.
Tiếp đó, Lục Dao nghe thấy tiếng một người đàn ông kinh hãi hét lớn.
“Tổ trưởng, ông đâm phải người ta rồi!”
“Mau đi xem người ta thế nào rồi đi!”
Một giọng nói trầm thấp và lo lắng vang lên, Lục Dao nhìn người đàn ông đang bước xuống từ trên xe.
Ngay sau đó, Lục Dao cũng mất đi ý thức...
“Á!”
Cảm giác đau nhói quen thuộc ập đến từ tim, Lục Dao ôm lấy ngực, cô mở choàng mắt.
Đập vào mắt cô là một căn nhà đất ọp ẹp. Trên chiếc bàn gỗ vuông vức mục nát có đặt hai chiếc cốc trà sứ. Đây là gian trong, bức tường đất ngăn cách với gian ngoài có chừa một ô cửa. Nói là cửa thì cũng không phải, chỉ là một cái khung, ngay cả rèm cửa cũng không có. Phía sau cánh cửa gỗ, ở bên ngoài có một cây chổi gần như không thể quét nhà được nữa, bên dưới vẫn là nền đất.
Lục Dao ngẩn người trong giây lát.
Không phải cô đã chết rồi sao?
Đây là đâu, không giống địa phủ, ngược lại còn có cảm giác rất quen thuộc.
Cô ngồi dậy, lại phát hiện trán mình đang rất đau.
Lần này cô càng thêm thắc mắc. Cô bị moi tim, cho dù có xuống âm tào địa phủ thì cũng phải là đau tim chứ, trán cô cũng bon chen vào làm gì nhỉ?
Cô mơ màng, xỏ đôi giày đế vải thêu hoa vào, trong lòng đang hoảng hốt nên cũng không để ý đế thấy giày đã thủng một lỗ.
Lục Dao bước ra khỏi gian trong, cách bài trí ở gian ngoài cũng không khác gian trong là mấy. Giữa gian ngoài là một chiếc bàn gỗ vuông, to hơn và tốt hơn chiếc bàn ở gian trong.
Trên bàn trà có đặt một cuốn lịch cũ.
Ngày 20 tháng 3 âm lịch năm 1977.
Cơ thể Lục Dao run lên dữ dội.
Chuyện gì thế này?
Đây không phải là âm tào địa phủ à?
Nhìn kỹ cách bài trí ở đây, Lục Dao càng cảm thấy quen thuộc.
Nhìn ra sân, trước cửa gian ngoài, cái cây cô trồng năm mười lăm tuổi vẫn còn ở đó, thân cây mới rộng chừng mười centimet.
Nhìn mọi thứ trước mắt, Lục Dao có một thoáng hoảng hốt.
Cô đã trọng sinh.
Cô đã quay về thập niên bảy mươi, cái thời đại ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, muốn ăn một miếng thịt cũng cần có tem phiếu thịt sao?
Cũng chính vào năm này, bà nội đã ép cô phải gả đi.
Kiếp trước, bà nội đã ép cô gả cho Trần Hải, một gã trọc phú nhà quê ở làng bên cạnh. Dù cô không hề muốn một chút nào nhưng cuối cùng vẫn phải chịu gả đi dưới sự uy hiếp của bà nội.
Mấy chục năm sau khi kết hôn, Trần Hải chưa từng chạm vào cô lấy một lần, cô cũng vui vẻ nhàn rỗi, nhưng ai ngờ được, cô em họ Lục Kỳ và Trần Hải đã lén lút qua lại với nhau nhiều năm. Đứa cháu gái mà cô vẫn luôn hết mực yêu thương chính là con gái của Trần Hải.
Sau này, cháu gái bị bệnh tim, Trần Hải đã nhẫn tâm bắt cô hiến tim cho cháu gái. Trước cuộc phẫu thuật, Lục Kỳ đã nói cho cô biết tất cả, hơn nữa còn yêu cầu không được dùng thuốc mê trong lúc phẫu thuật.
Tay phải cô đặt lên vị trí tim ở bên trái, cảm giác đau đớn như bị moi tim đó đến giờ vẫn còn!
Cô hận, cô rất hận!
Haha...
Không ngờ, cô lại được trùng sinh, vậy thì đời này, cô sẽ không nhu nhược đến mức để người khác thao túng cuộc đời mình nữa!
“Dao Dao, con tỉnh rồi à.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)