"Được rồi, tối nay cháu đừng làm thịt, mau giấu đi. Đừng giấu dưới hầm, cẩn thận mụ ta lôi ra hết đấy." Chú hai Bạch đứng dậy, xách hai con gà rừng định về, nhưng lúc đi ông ấy không yên tâm mà dặn dò Bạch Tĩnh một tiếng.
Bạch Tĩnh đương nhiên biết cái hầm của nhà mình không dám công khai để đồ: "Vâng, cháu không giấu dưới hầm đâu."
Chú hai Bạch tìm một cái bao da rắn, sau đó cho hai con gà rừng vào rồi sải bước đi về nhà mình.
Ông ấy phải nhanh chân lên, nếu không mụ điên kia đến thì cháu gái lớn sẽ bị thiệt.
Sau khi chú hai đi, Bạch Tĩnh cũng nhanh chóng dọn dẹp, gà rừng đương nhiên đều được giấu hết vào không gian hệ thống.
Chưa kịp nhóm lửa, tiếng chửi rủa từ phía con suối trên núi đã vọng lại.
"Mày là đồ lỗ vốn chết bầm, ngay cả chú cũng dám đánh, không sợ bị trời đánh à."
"Đồ chó, thứ tiện nhân có cha sinh không có cha dưỡng, dám đánh con trai tao, tao thấy mày chán sống rồi. Hôm nay **tao** không lột một lớp da của mày thì **tao** mang họ của mày."
"Đồ chết toi, mày là đồ đoản mệnh."
Bạch Tĩnh nghe những lời chửi rủa này nhưng không hề sợ hãi.
Cô đi thẳng ra sân trước nhà mình.
Cô muốn xem lần này mụ ta lại dẫn theo những ai đến.
Vừa đúng lúc tan làm, người đi theo xem náo nhiệt không ít.
Phần lớn đều là những người có quan hệ thân thiết với mụ ta.
Bạch Tĩnh nhìn quanh sân, thấy một cây gậy rất vừa mắt liền cười cười, cầm nó trong tay.
Chờ họ đến cửa.
Tiếng chửi rủa ngày càng gần, Bạch Tĩnh cũng đã thấy đám người đó đi đến con đường nhỏ trước cửa nhà mình.
"Ối chà, tiện nhân, biết mình sai rồi à, đến đây để dập đầu nhận lỗi sao? Nói cho mày biết, không có cửa đâu, hôm nay không cho mày một bài học, mày sẽ không biết Mã Vương gia có mấy con mắt. Đồ chó, ngay cả con trai tao cũng dám đánh, mày thật to gan."
Nói rồi, bà cụ Bạch nhà họ Bạch như nổi điên lao về phía Bạch Tĩnh, như muốn dùng đầu mình đâm chết cô vậy.
Mùi vị đó có thể tưởng tượng được.
"Oẳng."
Bà cụ Bạch nhà họ Bạch vừa ngã xuống đất đã phát ra một tiếng chó sủa.
Những người đi theo sau mụ ta đều thấy rõ chuyện gì đã xảy ra.
Họ cũng bị hành động của Bạch Tĩnh dọa cho dừng bước.
Vẫn là Bạch Tử Trung hoàn hồn đầu tiên: "Mẹ." Gã hét lớn một tiếng rồi chạy đến bên cạnh mẹ mình.
Thấy mẹ mình ôm tay kêu la oai oái, gã liền lo lắng hỏi: "Mẹ, mẹ không sao chứ?"
Bạch Tĩnh không cho họ cơ hội thể hiện tình mẫu tử, lại cầm gậy tiến lên.
Nhắm vào hai mẹ con này mà đánh.
Cô đã biết cách kiểm soát lực đạo, tự nhiên sẽ không đánh chết người.
Ở trong thôn đánh nhau chỉ cần không có án mạng thì trưởng thôn và đội trưởng đều sẽ không can thiệp.
Nhà cô bị bắt nạt bao nhiêu năm, những người có chức quyền trong thôn đều lấy cớ chuyện nhà, không hề có ý định giúp đỡ.
"Để cho **bà già** chửi **cháu**, đồ chó, ai mới là đồ chó? Năm đó nếu không phải **bà già** như chó bò lên giường ông nội **cháu**, nhà họ Bạch có đến lượt **bà già** tác oai tác quái không."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
