Đây là cảm giác an toàn mà ngay cả cha ruột cũng chưa từng cho cô.
Chỉ vì điểm này, Bạch Tĩnh dù thế nào cũng sẽ không bỏ mặc ông ấy.
"Tiểu Tĩnh, sao cháu lại ở đây?" Nếu lúc nãy ông ấy không nhìn lầm thì Tiểu Tĩnh đang đánh người.
Tính cách của Tiểu Tĩnh hướng nội, từ khi nào cô có gan đánh người như vậy?
Mà người bị đánh còn là chú tư của cô. Phải biết rằng ngày thường Tiểu Tĩnh nhìn thấy người nhà đó giống như chuột thấy mèo, sao hôm nay lại to gan thế?
"Tiểu Tĩnh, cháu không sao chứ?" Che giấu vẻ chán ghét trong mắt, ông ấy vội vàng tiến lên đánh giá cháu gái mình từ trên xuống dưới: "Sao cháu lại đánh nhau với nó? Có phải nó lại bắt nạt cháu không?"
Nhìn thấy chú hai che chở mình như vậy, hốc mắt Bạch Tĩnh không kìm được mà ươn ướt.
"Chú hai, là ông ta ném đá vào đầu cháu trước." Giống như một đứa trẻ gặp được phụ huynh chống lưng cho mình, Bạch Tĩnh không kìm được mà buột miệng nói với chú hai.
Thật ra lúc cô còn nhỏ, ông ấy và chú ba càng giống bố của cô hơn, chăm sóc cô còn nhiều hơn cả bố ruột.
Sự ỷ lại của cô vào hai người chú cũng nhiều hơn bố ruột. Nếu không phải bố cô thay đổi sau khi ông nội mất, có lẽ ngay khi vừa trở về, cô đã bảo mẹ mình ly hôn rồi.
"Em tư, sao em cũng là bậc cha chú mà cứ bắt nạt con cháu thế? Mẹ dạy em như vậy à?"
Chú hai Bạch cũng rất tức giận. Ông ấy không phải chưa từng nói, nhưng bố ông ấy lại cho rằng đây chỉ là chuyện trẻ con đánh nhau, không phải chuyện gì to tát.
Bạch Tử Trung chạy mất rồi.
Chú hai Bạch thở dài một hơi: "Đây là chuyện gì thế này? Đi, chú về cùng cháu, lát nữa bảo cả chú ba của cháu qua. Chú không tin ông nội cháu thật sự không cần mấy người con trai chúng ta nữa."
Về chuyện cháu gái đánh chú tư, ông ấy rất vui, ít nhất thì cô đã biết phản kháng.
Không giống như trước đây, cô cứ như anh cả của ông ấy, bất kể đúng sai chỉ biết cúi đầu, nửa cái rắm cũng không dám thả.
"Vâng, cảm ơn chú và chú ba. Đi thôi, chúng ta về."
Hôm nay cô thu hoạch được không ít gà rừng, cũng đỡ phải mang đến từng nhà.
"Cái gùi đeo lưng này của cháu đựng gì thế? Nặng không? Có cần chú vác giúp không?" Chú hai Bạch nhìn cái gùi cao bằng cả người cô mà đau lòng nói. Ông ấy đưa tay ra, không đợi cô mở lời đã lấy cái gùi xuống.
Bạch Tĩnh ngơ ngác. Chú hai, chú định lấy đi rồi còn hỏi cháu làm gì?
Nhưng khi chú hai Bạch nhận lấy cái gùi và nhìn thấy thứ giấu dưới lớp rau dại bên trong, miệng ông ấy há hốc, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói.
"Tiểu Tĩnh, gà rừng bên trong này đều do cháu bắt về à?" Ông ấy nghi ngờ có phải Tiểu Tĩnh đã đi lấy hàng trong bẫy của người khác không.
Bạch Tĩnh gật đầu, cô đâu biết chú hai của mình lại nghĩ mình là kẻ trộm.
"Vâng, phía sau núi có một cái giếng hoang, xung quanh đó có tổ gà rừng, những con này đều là cháu lấy gùi úp được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
