Đợi nộp xong lương thực vụ thu mới được chia, mà phần lương thực chia về cũng chẳng đến tay họ trọn vẹn, nên đành phải tiết kiệm một chút.
"Ăn."
"Ăn."
"Ăn."
Ba giọng nói đồng thanh vang lên.
Bạch Tĩnh mỉm cười nhìn các em trai em gái, khi chưa phải trải qua những gian khổ sau này, tình cảm chị em vẫn rất tốt đẹp.
Dù đã sống lại, cô cũng muốn thay đổi kết cục của gia đình, bởi suy cho cùng ai cũng đều rất khổ.
Thay đổi được thì đương nhiên là tốt rồi.
Cùng một mẹ sinh ra, thật sự chẳng có thù hằn sâu sắc gì, hơn nữa ai cũng có nỗi khổ riêng, không trách được ai, bản thân cô cũng có chút tư tâm.
Bữa cơm ngon đến nỗi mọi người chẳng ai buồn mở miệng nói chuyện.
Vì buổi trưa đã ăn thịt nên tối nay Bạch Tĩnh không ăn nhiều, nhưng lại uống hai bát canh.
Không chỉ cô như vậy, bà cũng thế. Nhưng Bạch Tĩnh thương bà, vẫn gắp cho bà không ít thịt, cộng thêm sự hiếu thuận của ba đứa con còn lại, buổi tối bà lại ăn thêm được nửa bát thịt nhỏ.
Thấy mọi người ăn ngon lành, Bạch Tĩnh định ngày mai sẽ kiếm thêm hai con gà rừng nữa.
Nằm trên giường, Bạch Tĩnh suy tính xem ngày mai sẽ đi đâu.
"Mẹ, ngày mai con không ra đồng làm việc được không ạ?" Bây giờ cô có hệ thống, nếu có thể, cô muốn nhanh chóng tìm hiểu tác dụng của hệ thống, như vậy sẽ tiện cho cô lên kế hoạch sau này.
Trong hệ thống cũng có một ít tiền, ít nhất cũng có thể giúp gia đình cải thiện phần nào, dù sao cũng phải bồi bổ cho cơ thể mẹ tốt hơn.
"Tại sao?" Con gái lớn luôn rất hiểu chuyện, làm việc cũng chưa bao giờ thoái thác, hiếm khi nghe cô nói không muốn ra đồng làm việc: "Việc canh ruộng không nặng, cũng không cần phải canh suốt, còn có ba công điểm." Nhưng bà lại có chút không nỡ những công điểm đó.
"Mẹ, ngày mai con còn muốn vào núi dạo một vòng, chiều nay con đào về được hai ba mươi cân lương thực, con còn muốn đi tìm thêm, như vậy nhà chúng ta sẽ không sợ đói nữa."
Cô có hệ thống trong tay, không muốn lãng phí thời gian ở trong thôn. Nếu có cơ hội, cô muốn đưa mẹ và các em rời khỏi cái thôn vô tình này.
Nơi này, thật sự sắp đẩy gia đình họ đến bờ vực điên loạn.
La Xuân Hoa tất nhiên không muốn ép buộc con gái: "Ừ, ngày mai mẹ sẽ xin phép đội trưởng cho con. Con không đi thì thôi, nhưng mẹ nghe nói nửa tháng nữa nhà máy giấy trên thị trấn tuyển công nhân, con có muốn đi thử không?"
Tin tức này không phải bà tự nghe ngóng được, mà là lúc ra đồng làm việc nghe vợ kế toán trong thôn nói.
"Tuyển công nhân?" Cô sao lại không nhớ có chuyện này nhỉ? "Mẹ, mẹ nghe ai nói thế?" Thôn của họ là thôn Bạch Gia thuộc công xã Phú Dân, trên công xã còn có thị trấn, trên thị trấn lại còn có huyện.
Thi cử cô không sợ, cùng lắm thì mấy ngày này ở nhà xem lại sách vở, với kinh nghiệm nhiều năm của cô, thi các môn xã hội vẫn không thành vấn đề.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
