Cô càng hiểu rõ mẹ đang lo lắng điều gì, sợ rằng vì một miếng ăn mà cuối cùng mình lại rơi vào bụng thú dữ.
Thấy cô nói chắc như đinh đóng cột, La Xuân Hoa cũng thu ánh mắt lại: "Mẹ tuy có ba đứa con gái, nhưng đều là máu mủ của mẹ, mẹ không muốn bất kỳ ai trong các con xảy ra chuyện gì." Nói xong, bà lại bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Bạch Tĩnh rất tinh ý, nghe ra được sự nghẹn ngào và sợ hãi trong giọng nói của mẹ.
"Mẹ, con hứa với mẹ, con nhất định sẽ không vào vùng núi sâu đâu. Con còn chưa hiếu thuận với mẹ mà, sao có thể đi tìm cái chết được chứ." Bạch Tĩnh gắp một miếng thịt trong bát mình bỏ vào bát mẹ rồi cười nói.
Thấy cả một bát đầy khoai lang, La Xuân Hoa vô cùng xót xa, thêm chút nước nữa là một bát này đủ cho cả nhà ăn một bữa rồi.
Thấy mẹ vì chút đồ ăn này mà bất an như vậy, hốc mắt Bạch Tĩnh không kìm được mà ươn ướt: "Mẹ yên tâm, chiều nay con sẽ ra núi sau nhà dạo một vòng. Mùa này khoai sọ dại đã chín rồi, con đi đào một ít về."
Khoai sọ dại tuy có thể ăn no, nhưng đào rất khó, nhà nào điều kiện khá giả một chút thì không thèm để mắt đến thứ này.
Vừa nhỏ, lại vừa ngứa tay, chạm vào nhiều là cả hai bàn tay đều bị ngứa ran.
Nhưng với những gia đình không có lương thực thì đó là thứ cứu mạng, ngứa tay thì có sá gì.
Bạch Tĩnh biết rõ, sau khi thu hoạch xong, mẹ cô sẽ đi đào khoai sọ dại. Thứ đó chính là lương thực ăn hằng ngày của nhà cô trong nửa năm tới.
Nghĩ đến thôi đã thấy cồn cào.
"Haiz, con cẩn thận một chút, đừng để người khác thấy. Chỗ đó trong thôn chưa ai biết đâu." Vì ở sau núi nhà mình, nên người trong thôn thường ít khi đi dạo sau núi nhà người khác.
Chính vì vậy nơi La Xuân Hoa phát hiện ra khoai sọ dại mới không bị ai phát hiện.
"Mẹ, mẹ ăn mau đi, ăn xong đi ngủ một lát, chiều còn phải ra đồng làm việc nữa." Nghe mẹ đồng ý, cô cũng yên tâm hơn: "Lát nữa con sẽ mang ít thịt cho hai em, chắc chúng nó cũng thèm lắm rồi."
Nghĩ đến mấy đứa búp bê đầu to trong nhà, cô thật sự muốn chúng được ăn một miếng thịt ngay lập tức.
Vừa nghe cô nói muốn đến trường, La Xuân Hoa liền dừng đũa: "Không được, lát nữa con đem hết thịt cất vào hầm đi, lấy sọt đậy lại, đợi chúng nó về rồi ăn."
Bạch Tĩnh rất khó hiểu. Mẹ cô cũng không phải người thiên vị, sao lại không nỡ cho các em ăn?
"Tại sao ạ?"
"Trường học là nơi nào? Thịt này là trên núi, là tài sản tập thể, nếu để người ta tố cáo, nhà mình còn sống nổi không."
Tuy rằng cũng có người mang thú săn từ trên núi về ăn, nhưng cũng phải xem là nhà nào.
Như nhà bà, nếu có người biết con gái từ trên núi nhặt được gà rừng mà không nộp lên, bà nội kế kia của cô sẽ là người đầu tiên đi tố cáo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
