Sau khi bắt được hai con gà rừng, cô cũng không định đi sâu vào trong núi nữa, dù sao thì cơ thể hiện giờ của cô cũng không thể chịu đựng được.
Có thời gian đó, chi bằng mau chóng về nhà hầm hai con gà, bồi bổ cho mình và người nhà.
Bây giờ cô cũng là người có hệ thống, đương nhiên sẽ không để người nhà mình phải chịu thiệt thòi.
Trên đường xuống núi, Bạch Tĩnh cứ nghĩ mãi về số tiền trong hệ thống. Muốn có được bất kỳ thông tin nào cũng phải bỏ tiền ra mua, cô muốn sống tốt, sống sung túc thì điều quan trọng nhất là phải nạp tiền cho hệ thống.
Nếu không có sự trợ giúp của hệ thống, mọi dự định của cô sẽ khó khăn hơn gấp trăm lần.
Tiền, đúng như hệ thống nói, không có tiền thì vạn sự bất năng.
Haiz...
Trong nhà không có đồng hồ, nhưng vì nhà nằm ở lưng chừng núi, nhìn xuống những người đang làm việc ngoài đồng, cô biết còn lâu mới đến giờ tan làm.
Bạch Tĩnh đun nước vặt lông, sau khi cho gà vào nồi hầm, cô đi xuống hầm ngầm. Cửa hầm ở ngay trong góc bếp, chỉ cần bắc một cái thang gỗ là có thể đi xuống từ mặt đất.
Căn hầm rất rộng, ít nhất cũng phải mười mấy mét vuông, nhưng bên trong lại vô cùng trống trải. Ngoài nửa sọt khoai lang trong chiếc giỏ tre ra thì chẳng còn thứ gì khác.
Có thể thấy gia đình này nghèo đến mức nào.
Để xứng với bữa thịt này, Bạch Tĩnh quyết định lấy năm củ khoai lang ra làm lương thực chính, nấu cùng với rau dại thành một nồi cháo khoai lang đặc hơn một chút.
Sắp đến mùa thu hoạch rồi, nếu mẹ cô không được ăn uống đầy đủ, e rằng sau khi mùa vụ kết thúc, bà sẽ mất nửa cái mạng.
Cũng may nhà cô ở trên núi, nếu không mùi gà hầm thơm lừng đó có thể khiến hàng xóm láng giềng thèm đến rớt nước miếng.
Bạch Tĩnh cứ bận rộn mãi, đến khi nghe thấy tiếng loa phát thanh mới giật mình nhận ra đã đến giờ tan làm buổi trưa.
Các em cô buổi trưa đều không về nhà. Trường học cách nhà hơi xa, thời gian nghỉ trưa không đủ để chúng đi đi về về.
Ký ức sâu trong đầu trỗi dậy, Bạch Tĩnh nhớ lại những thứ mà các em mang đến trường: bánh rau dại. Đó chính là rau dại luộc chín rồi nắm lại thành từng viên, ngoài vị mặn ra thì chỉ còn lại vị đắng chát.
Thứ này ngoài việc đảm bảo người ta không chết đói ra thì chẳng có chút dinh dưỡng nào. Hôm nay cô đã quá bốc đồng, không nên hầm cả hai con gà, lẽ ra phải đợi các em về ăn rồi mới làm.
Đã hầm rồi, bây giờ hối hận cũng đã muộn.
Bạch Tĩnh định bụng đợi mẹ ăn trưa xong sẽ đến trường mang thịt gà cho các em.
La Xuân Hoa mang theo thân thể mệt mỏi và đói khát đi về nhà.
Càng gần đến nhà, bà càng bị một mùi thịt thơm lừng hấp dẫn.
Bà ngẩng đầu nhìn lên sườn núi, hít hít mũi, phát hiện mùi này tỏa ra từ hướng nhà mình. Bà không hiểu, nhà mình làm gì có điều kiện ăn thịt? Hai ba năm mới được ăn một miếng thịt đã là may mắn lắm rồi.
Nhưng bây giờ không phải ngày lễ tết, sao nhà bà lại có mùi thịt tỏa ra?
Thế là bà rảo bước nhanh hơn để về nhà.
Mãi đến khi về tới sân, bà mới dám tin mùi thịt này đúng là phát ra từ nhà mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
