Ngay sau đó, mọi người như mới sực tỉnh lại.
Ai nấy đều cuống cuồng nhìn chằm chằm vào màn hình, chăm chú dõi theo từng ký tự đang rơi xuống từ phía trên rồi bắt đầu thi nhau nhấn phím lia lịa.
Quy chế của cuộc thi lần này là: gõ càng nhanh thì ký tự rơi xuống càng nhiều, trong vòng mười phút ngắn ngủi, ai gõ trúng được nhiều ký tự nhất thì người đó sẽ giành chiến thắng.
Trong danh sách các thí sinh, Diệp Hữu Vi từ lâu đã là ứng cử viên sáng giá hàng đầu cho ngôi vị quán quân trong mắt các thầy cô giáo.
Chỉ thấy trên giao diện gõ chữ nền xanh lam, những thứ rơi xuống từ phía trên màn hình lúc này không còn là các chữ cái đơn lẻ nữa, mà đã tiến thẳng lên cấp độ gõ chữ Hán theo phương pháp Ngũ Bút!
Thầy giáo: !!!
Theo phản xạ tự nhiên, thầy vội cúi đầu liếc nhìn chiếc đồng hồ ngoại quốc mà mình phải tốn bao công sức mới mua được từ Cửa hàng Hữu Nghị.
Lúc này thậm chí còn chưa trôi qua nổi một phút!
Theo tốc độ thông thường của học sinh, tiến trình chuyển sang phần gõ chữ Hán ít nhất cũng phải sau năm phút thi đấu.
Thầy kinh ngạc há hốc cả miệng. Đám học sinh đứng ngoài cửa sổ tuy không nhìn rõ được tình hình cụ thể trên màn hình, nhưng bọn họ đều tận mắt chứng kiến rõ mồn một tốc độ mười ngón tay gõ phím nhanh như chớp giật của Tần Minh Châu.
"Đó là Tần Minh Châu sao? Cậu ấy gõ nhanh quá chừng!"
Lớp trưởng lớp 2 nhếch môi cười khẩy một tiếng: "Các cậu chẳng lẽ không biết, chỉ có mấy kẻ tay mơ không biết gõ mới gõ nhanh thế à? Các cậu đã thấy ai có thể gõ nhanh như thế bao giờ chưa, chẳng qua là không nhớ nổi phím chữ cái nào nằm ở đâu nên mới bấm loạn xạ một hồi, ôm hy vọng mèo mù vớ phải chuột chết thôi. Chẳng lẽ tôi nói sai chắc? Cậu nhìn xem từ nãy đến giờ cậu ta có thèm liếc nhìn bàn phím lấy một cái không?"
Học sinh lớp 1 ai nấy đều muốn khâu phập cái miệng của Hoàng Hạo lại, đúng là miệng chó không mọc được ngà voi.
Thế nhưng trong lòng bọn họ cũng hiểu rõ, gõ phím thì bắt buộc phải nhìn bàn phím, gõ mù mà không cần nhìn thì làm sao có khả năng gõ ra được chứ.
Các bạn học ngoài cửa sổ hiển nhiên không thể nhìn rõ màn hình máy tính của Tần Minh Châu, nhưng Diệp Hữu Vi ngồi ngay bên cạnh cô, trong lúc vô tình liếc mắt nhìn sang thì kinh ngạc đến mức cằm suýt rớt xuống đất.
Kho từ của cô là gõ văn bản trước chứ không phải chữ cái ư? Không không không, cho dù là gõ văn bản trước đi chăng nữa, thì tiết tấu mười đầu ngón tay cô nhảy múa liên hồi làm từng dòng chữ trên màn hình liên tiếp biến mất, điều đó chứng minh tất cả những gì cô gõ ra đều hoàn toàn chính xác!
Hắn âm thầm nghiến chặt răng hàm, cơn chấn động trong lòng lúc này đã không từ ngữ nào đủ sức hình dung. Chỉ vừa liếc mắt nhìn qua một cái thôi mà ngay cả nhịp gõ phím của chính hắn cũng bị làm cho rối loạn hoàn toàn.
Trong khi hắn còn đang thầm đắc ý vì thỉnh thoảng mình có thể gõ mù vài phím, còn các bạn học khác đều phải cúi gập đầu lom khom tìm từng chữ cái nằm ở đâu, thì ai mà ngờ được Tần Minh Châu từ đầu đến cuối chưa từng cúi đầu xuống lấy một lần!
Khi cuộc thi vẫn chưa kết thúc, Tần Minh Châu bỗng nhiên dừng tay lại.
Giữa những tiếng gõ phím rộn rã ầm ĩ khắp phòng, việc thiếu đi âm thanh gõ phím dồn dập của cô khiến không gian quanh đó bỗng chốc yên ắng hẳn đi.
"Thấy chưa, giờ thì biết là đuổi theo không kịp rồi đấy chứ. Đoạn sau toàn là chữ Hán cả, đâu phải cứ bấm bừa là xong chuyện."
Học sinh lớp 1 đã tự động bỏ ngoài tai lời đám lớp 2, chẳng buồn thèm chấp mấy tên con trai lải nhải còn ồn ào hơn cả con gái kia nữa.
Thế nhưng trong lòng họ cũng thầm trách Tần Minh Châu không biết cố gắng, để cả lớp phải chịu đựng sự mỉa mai của lớp 2.
Ngay cả thầy hiệu trưởng đang ngồi trong phòng học cũng chú ý tới động tác dừng tay của Tần Minh Châu. Sao con bé này cũng vào đây dự thi thế kia?
Trong lòng thầy cũng có chút bận tâm, vạn nhất để các thầy cô trường bạn tưởng rằng học sinh trường mình toàn là kiểu làm ăn tắc trách, đối phó qua loa thế này thì hỏng bét!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



