Cái người này xưa nay lúc nào cũng bám riết lấy hắn như ruồi nhặng, đến mức thầy cô giáo trong trường cũng chẳng thể làm gì được cô ta, làm sao cô ta lại có thái độ như thế được, nhất định là hắn hoa mắt nhìn nhầm rồi.
Có lẽ cô ta lại đang giở trò tâm cơ gì đây. Nghĩ đến đây, hắn liền ngẩng đầu lên hất hất mái tóc của mình.
Vào đầu thập niên 90, nhờ sự nổi tiếng đình đám của Quách Phú Thành và Lâm Chí Dĩnh, kiểu tóc rẽ ngôi ba bảy của họ đã trở thành biểu tượng thời thượng dẫn đầu xu hướng. Từ những đứa trẻ cắp sách đến trường cho tới các cụ già bảy tám mươi tuổi, ai ai cũng để kiểu đầu này.
Chỉ có điều phần tóc mái kiểu này rất dễ bị rủ xuống trán, chốc chốc lại phải lắc đầu hất tóc một lần. Trong lớp có không ít bạn nữ sinh đều cảm thấy động tác hất tóc của Diệp Hữu Vi trông bảnh bao vô cùng.
Bởi vậy, lúc này Diệp Hữu Vi quả thực cũng cố tình phất tóc ngay trước mặt Tần Minh Châu, tự tin cho rằng tư thế mê hoặc lòng người này sẽ khiến cô không tài nào chống đỡ nổi.
Nào ngờ đâu, hắn lại chỉ thấy Tần Minh Châu chăm chú dọn dẹp sách vở trên bàn mình, hoàn toàn không giống như trước kia luôn dán chặt ánh mắt lên người hắn. Rồi hắn trố mắt nhìn cô bê hẳn cả chiếc bàn học lên.
Diệp Hữu Vi hoàn toàn ngơ ngác.
Cậu bạn mập mạp ngồi ở phía trước tên là Triệu Đại Hải, một trong những tay bạn bè lêu lổng của Diệp Hữu Vi. Ban nãy cậu ta còn đang ngồi dựa lưng vào tường, vừa lắc lư đầu vừa nghêu ngao hát bài ca khúc đã làm mưa làm gió suốt bao nhiêu năm qua: "Em tựa như ngọn lửa giữa mùa đông, bừng sáng ngọn lửa sưởi ấm con tim tôi..."(*)
(*): Bài hát "Em tựa như ngọn lửa giữa mùa đông, bừng sáng ngọn lửa sưởi ấm con tim tôi..." trích từ ca khúc "Ngọn lửa mùa đông" của Phí Tường.
Thế nhưng khóe mắt cậu ta lại bắt gặp Tần Minh Châu đang khiêng cả bàn lẫn ghế chuyển thẳng sang vị trí cuối cùng của tổ bốn ngay sát cửa sổ, rồi ngồi xuống.
Ngồi xuống thật.
Ngồi xuống luôn rồi sao???
Đến lúc này, cả lớp dường như mới bàng hoàng phản ứng lại: Tần Minh Châu đổi chỗ ngồi rồi!
Người mà ngay cả thầy giáo đã bao lần gọi lên yêu cầu tách chỗ ra, từng làm ầm ĩ sống đi chết lại không chịu, thế mà hôm nay lại chủ động tự mình đổi chỗ!
Tức thì, trong lớp vang lên từng đợt hít hà kinh ngạc.
"Không phải chứ???" Triệu Đại Hải lúc này đứng bật dậy, nốt ruồi to như hạt đậu ở cằm cậu ta trông vô cùng bắt mắt.
"Ê, Tần Minh Châu, rốt cuộc thì cậu cũng không cãi nổi thầy giáo, đành dứt áo rời xa chàng lang quân yêu dấu của mình rồi à?"
Hầu như tất cả mọi người trong lớp đều biết Tần Minh Châu thích Diệp Hữu Vi, và cũng đều biết Diệp Hữu Vi chẳng ưa gì cô.
Lúc này, Triệu Đại Hải nghe thấy Diệp Hữu Vi lẩm bẩm nhỏ một câu: "Hừ, lại lạt mềm buộc chặt đây mà."
Diệp Hữu Vi quay ngoắt đầu sang hướng khác, hừ lạnh một tiếng, liền nghe thấy từ vị trí của cô ở tổ bên cạnh truyền đến câu trả lời.
"Tôi phải lo học tập thật tốt, mỗi ngày một tiến bộ. Lang với chả quân cái nỗi gì, bọ hung thì có!"
Lời này của Tần Minh Châu vừa thốt ra khiến hai bạn học ngồi phía trước cô kinh ngạc đến mức miệng há hốc to như thể bị nhét trọn một quả trứng gà.
Ánh mắt của cả lớp cứ đảo qua đảo lại giữa Tần Minh Châu và Diệp Hữu Vi, thế nhưng Tần Minh Châu chẳng buồn bận tâm. Những người và những việc mà cô đặt trong lòng lúc này sớm đã không còn là cái gã họ Diệp kia nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

