Tuy mấy ngày trước Hà Loan Loan ở trong bóng đêm từng sờ thấy nó.
Nhưng chưa bao giờ nhìn thấy rõ ràng vào lúc sáng trưng thế này...
Mặt cô lập tức nóng lên, nhanh chóng quay đầu sang một bên, cái tay cầm khăn lông bắt đầu run nhẹ!
Cố Dục Hàn khẽ nhếch môi, đáy mắt lộ ra ý cười trông cứ như một con sói xám xấu xa.
Anh biết cô sẽ thẹn thùng, nhưng không nghĩ tới cô lại đỏ mặt tía tai đến mức giống ráng chiều như vậy.
Hà Loan Loan run rẩy nói: “Cố Dục Hàn, em, em đi ra ngoài đã, trên người anh toàn là vết thương, anh tắm nhanh đi, ra ngoài em giúp anh bôi thuốc.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)