Hà Loan Loan vốn chỉ định hôn trộm Cố Dục Hàn một chút, không ngờ người đàn ông này lại nhạy bén như thế.
Ngẫm lại thì cũng bình thường, nghề nghiệp của anh đã chú định anh phải là một người rất cảnh giác, một ngọn cỏ lay cũng có thể cảm nhận được rõ ràng.
Gương mặt cô gái trắng nõn mang theo một tia xấu hổ: “Em, vừa nãy em thấy trên mặt anh có muỗi...”
Cố Dục Hàn cười nhẹ một tiếng, khẽ nhướng mày: “Hửm? Thế thì lạ quá, mùa này ở Tây Lâm mà còn có muỗi sao? Vậy để anh giúp vợ kiểm tra xem có muỗi hay không nhé...”
Anh nói xong đã cúi đầu khẽ cắn môi cô.
Chiếc lưỡi đinh hương ngọt ngào như quả đào mật ngày xuân, khiến người ta lưu luyến quên lối về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)