Hà Loan Loan cũng chỉ là một người bình thường.
Ấn tượng đầu tiên về hoàn cảnh ở đây đập vào mắt đúng là khiến cô kinh ngạc, cũng có chút lo lắng.
Nhưng lúc nghe Cố Dục Hàn nói, cô lập tức phản bác: “Em gả cho anh chứ đâu phải gả cho cha mẹ anh!”
Cố Dục Hàn giải thích: “Anh sợ em không thích ứng được với hoàn cảnh ở đây, không ít chiến hữu của anh đã kết hôn, có một số người tùy quân nhưng cũng có một số quân tẩu lựa chọn về quê sinh sống, mỗi năm bọn anh đều có ngày nghỉ cố định để về thăm nhà.”
Hà Loan Loan nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, một trận gió thổi tới như lưỡi d.a.o cứa vào da mặt, thổi đến mức cô phải nhíu mày.
Tim Cố Dục Hàn rơi từng nhịp một.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

