Gió trên Vọng Giang Đài mỗi lúc một mạnh hơn, thổi tung tà áo của hai người đang đứng đối diện.
Tiêu Dạ không rút kiếm, nam nhân mắt hổ phách cũng chỉ lặng lẽ nhìn hắn như đang nhìn lại một phần quá khứ đã bị chôn vùi.
Sau một khoảng lặng rất dài, Tiêu Dạ mới cất tiếng: "Ngươi là Lục Ly."
Đối phương khẽ nhếch môi. "Xem ra trí nhớ của ngươi vẫn còn tốt."
Hắn bước thêm vài bước đến lan can đá, ánh mắt nhìn xuống dòng sông đen cuồn cuộn phía dưới.
"Ngươi thắng ta đúng một chiêu. Các chủ chọn ngươi.
Còn ta..." Hắn khẽ cười. "Bị ném xuống Vong Uyên."
Tiêu Dạ vẫn đứng yên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)