Mũi tên xuyên qua ngực Hứa Tử Khiêm gần như không phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng xé gió lạnh buốt. Thân thể ông lảo đảo rồi quỳ sụp xuống nền đá ẩm ướt.
Tiêu Dạ gần như xuất hiện bên cạnh ông chỉ trong một nhịp thở, đưa tay điểm nhanh vài huyệt đạo để cầm máu, nhưng khi nhìn đầu mũi tên đã chuyển sang màu tím sẫm, ánh mắt hắn lập tức trầm xuống. "Có độc." Hứa Tử Khiêm khẽ lắc đầu, khóe môi trào ra dòng máu đen.
Ông biết rõ loại độc này, bởi chính mình từng điều chế nó nhiều năm trước.
Bạch Uyên lập tức lao về hướng mũi tên bắn tới, song đường hầm phía trước chỉ còn tiếng vọng trống rỗng, hung thủ hiển nhiên đã chuẩn bị sẵn đường lui.
Thẩm Chi Ca quỳ xuống đỡ lấy Hứa Tử Khiêm.
Tiêu Dạ vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ có bàn tay đang đỡ vai ông khẽ siết lại.
Hứa Tử Khiêm mỉm cười đầy cay đắng. "Bà ấy... biết mình không sống nổi... nên chỉ cầu xin ta... đưa cậu rời khỏi nơi đó..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)