Sau khi rời Thanh Vân tự, suốt quãng đường trở về Thẩm phủ, Thẩm Chi Ca gần như không nói một lời.
Lâm Uyển Thanh chỉ cho rằng con gái vẫn còn ám ảnh vì cơn ác mộng đêm qua nên không hỏi nhiều.
Nhưng trong đầu Chi Ca lúc này đã hiện lên từng mắt xích của một kế hoạch mới.
Kiếp trước, nàng chỉ nhớ kết quả: ba ngày sau, phủ sẽ kiểm tra sổ sách, phát hiện thiếu năm vạn lượng bạc, quản sự Lưu Trung nhận hết tội danh rồi chết trong ngục.
Còn Nhị thúc Thẩm Hoằng vẫn là vị Nhị lão gia thanh liêm được mọi người kính trọng. Khi ấy nàng còn từng khóc thương cho sự "bất công" mà Nhị thúc phải gánh chịu.
Bây giờ nghĩ lại, đúng là một trò cười.
Vừa bước vào phủ, một tiểu nha hoàn đã chạy đến hành lễ. "Đại tiểu thư, lão gia mời người sang thư phòng."
Thẩm Chi Ca hơi bất ngờ. Phụ thân nàng, Thẩm Tĩnh Viễn, vốn rất ít khi gọi riêng nàng, trừ những dịp kiểm tra việc học.
Nàng gật đầu rồi đi thẳng về thư phòng phía Đông.
Trong phòng, Thẩm Tĩnh Viễn đang xem sổ sách. Người đàn ông hơn bốn mươi tuổi này có khuôn mặt cương nghị, ánh mắt ôn hòa nhưng đầy uy nghiêm.
Kiếp trước, cho đến khi bị xử trảm, ông vẫn luôn tin tưởng người em trai của mình.
Thấy con gái bước vào, ông đặt quyển sổ xuống, mỉm cười hỏi: "Hôm nay đi lễ chùa thế nào?"
Thẩm Chi Ca hành lễ rồi đáp: "Mọi chuyện đều tốt."
Thẩm Tĩnh Viễn gật đầu, đang định nói tiếp thì nàng đột nhiên hỏi: "Phụ thân, gần đây phủ ta có kiểm kê kho bạc không?"
Thẩm Tĩnh Viễn ngẩng đầu, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. "Sao con lại hỏi việc này?"
Chi Ca cúi mắt, giả vờ do dự rồi mới nhỏ giọng: "Lúc ở chùa, con nghe hai thương nhân nói chuyện.
Họ bảo gần đây nhiều phủ lớn bị người trong nhà biển thủ bạc, nên con chợt nhớ tới việc này."
Thẩm Tĩnh Viễn bật cười. "Con bé này, nghe được vài câu chuyện ngoài đường cũng lo cho phủ nhà mình sao?" "Chỉ là con thấy... cẩn thận vẫn hơn."
Nụ cười trên môi Thẩm Tĩnh Viễn dần nhạt đi.
Ông vốn nổi tiếng làm việc cẩn trọng, chỉ vì gần đây quá bận việc triều đình nên giao toàn bộ việc quản lý kho bạc cho Nhị đệ. Nghe con gái nhắc đến, ông bỗng nhớ đã hơn nửa tháng chưa xem lại sổ sách.
"Con nói cũng có lý. Để ngày mai ta cho người kiểm tra." Nghe vậy, Thẩm Chi Ca lập tức lắc đầu. "Không nên." Thẩm Tĩnh Viễn hơi nhíu mày. "Vì sao?" "Nếu thực sự có người làm sai, bây giờ kiểm tra, chẳng khác nào báo cho hắn biết. Khi ấy chứng cứ sẽ mất sạch."
Lời vừa dứt, cả thư phòng rơi vào im lặng. Thẩm Tĩnh Viễn nhìn con gái thật lâu.
Ông chợt nhận ra, chỉ sau một đêm, đứa con gái vốn dịu dàng ít nói dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều.
"Vậy theo con thì nên làm thế nào?"
Thẩm Chi Ca chậm rãi đáp: "Ba ngày nữa vẫn kiểm kê như dự định.
Nhưng trước đó, phụ thân hãy âm thầm thay người giữ chìa khóa kho bạc, đồng thời cho một người đáng tin ghi lại toàn bộ số bạc còn trong kho mà không ai được biết.
Nếu thật sự có người động tay động chân, hắn sẽ không kịp trở tay."
Thẩm Tĩnh Viễn không đáp ngay. Ông chỉ nhìn nàng với ánh mắt đầy suy nghĩ.
Một lát sau, ông mới cười khẽ. "Ý kiến này... không tệ." Thẩm Chi Ca biết phụ thân đã nghe lọt tai.
Chỉ cần ông bắt đầu nghi ngờ, bánh xe số phận đã thay đổi. Nàng không thể trực tiếp chỉ mặt Nhị thúc.
Không có chứng cứ, người bị nghi ngờ ngược lại sẽ là nàng. Muốn đánh một con cáo già, phải để chính nó tự chui đầu vào bẫy.
Rời khỏi thư phòng, Chi Ca vừa đi được vài bước thì nghe thấy tiếng cười nói từ hoa viên vọng lại.
Một thiếu niên khoảng mười ba tuổi đang cầm thanh kiếm gỗ đuổi theo một con chó nhỏ, mồ hôi đầy trán nhưng gương mặt rạng rỡ.
Thẩm Chi Ca bỗng đứng sững. Thiếu niên ấy là Thẩm Chi Viễn, đệ đệ ruột của nàng.
Kiếp trước, sau khi Thẩm gia bị kết tội, cậu bé này bị áp giải ra pháp trường.
Trước khi chết vẫn ngẩng đầu nhìn nàng, cười nói: "Tỷ tỷ đừng khóc, đệ không đau."
Chỉ nghĩ đến đó, tim Thẩm Chi Ca như bị ai bóp nghẹt. Thẩm Chi Viễn cũng nhìn thấy nàng, lập tức chạy tới cười toe toét.
"Tỷ! Muội... à không, tỷ xem đệ múa kiếm có lợi hại không?"
Nói rồi cậu lập tức biểu diễn vài đường kiếm còn non nớt.
Thẩm Chi Ca bật cười, lần đầu tiên sau khi trọng sinh nụ cười ấy thật sự xuất phát từ đáy lòng.
Nàng đưa tay xoa đầu đệ đệ. "Lợi hại. Nhưng sau này phải luyện cả đầu óc, chỉ biết dùng kiếm thì không đủ."
Thẩm Chi Viễn bĩu môi. "Đầu óc có tỷ lo rồi, đệ chỉ cần đánh nhau thôi."
Tiêu Dạ lật vài trang rồi khép lại. "Không phải thương nhân."
Bạch Uyên ngạc nhiên. "Ý chủ tử là?"
Tiêu Dạ nhấp một ngụm trà, ánh mắt lạnh như nước hồ mùa đông. "Người đứng sau hắn còn chưa lộ mặt. Tề Khôn... cũng chỉ là một quân cờ."
Nói đến đây, hắn chợt nhớ đến thiếu nữ mình gặp ở Thanh Vân tự. Nàng cũng đã nói gần như cùng một ý. Tiêu Dạ khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn. Trên bàn cờ này... dường như đã có thêm một người bắt đầu nhìn thấy những nước cờ mà người khác không nhìn thấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)
Hóng chương mới