Sáng hôm sau, kinh thành đón một cơn mưa nhỏ.
Những viên gạch xanh trong sân Thẩm phủ phủ một lớp nước mỏng, phản chiếu hàng liễu đang lay động trong gió.
Thẩm Chi Ca dậy sớm như thường lệ, cùng mẫu thân đến chính viện thỉnh an lão phu nhân.
Từ ngày nàng được Trưởng công chúa và Hoàng hậu để mắt, thái độ của mọi người trong phủ cũng dần thay đổi.
Những vị thúc bá vốn trước đây chỉ xã giao vài câu, nay gặp nàng đều niềm nở hơn hẳn.
Chỉ có Thẩm Hoằng vẫn giữ vẻ ôn hòa như cũ, nhưng mỗi lần ánh mắt hai người chạm nhau, Thẩm Chi Ca đều nhìn thấy sự dò xét được che giấu rất kỹ.
Nàng biết, sau chuyện kho bạc, vị nhị thúc này đã bắt đầu dè chừng mình.
Sau bữa sáng, Thẩm Tĩnh Viễn được triệu vào cung nghị sự.
Trước khi đi, ông gọi riêng Thẩm Chi Ca đến thư phòng.
"Chi Ca, tối qua Thái tử sai người gửi thiếp mời."
Ông lấy từ ngăn kéo ra một tấm thiệp màu vàng nhạt đặt lên bàn.
"Ba ngày nữa là lễ săn bắn đầu hạ ở bãi săn Nam Sơn.
Hoàng thất mời các đại thần mang theo gia quyến cùng tham dự."
Thẩm Chi Ca khẽ nhíu mày. Kiếp trước đúng là có buổi săn bắn này, nhưng khi ấy nàng đã bắt đầu thân thiết với Tiêu Cảnh Thừa nên mọi việc diễn ra rất tự nhiên.
Còn bây giờ, hắn lại chủ động gửi thiếp mời đến Thẩm phủ sớm hơn ký ức của nàng.
Thẩm Tĩnh Viễn nhìn con gái, giọng trầm xuống.
"Nếu con không muốn đi, ta sẽ tìm lý do từ chối."
Thẩm Chi Ca im lặng một lúc rồi lắc đầu.
"Không cần đâu, phụ thân. Nếu đã là ý của Hoàng thượng thì tránh được lần này cũng không tránh được lần sau.
Chi bằng cứ thuận theo." Thẩm Tĩnh Viễn gật đầu, trong mắt hiện lên vài phần lo lắng.
Ông không biết vì sao, nhưng từ sau yến tiệc ở phủ Trưởng công chúa, ông luôn có cảm giác con gái mình đang bị cuốn vào một dòng nước ngầm mà ngay cả ông cũng không nhìn rõ.
Buổi chiều, Thẩm Chi Ca một mình đến hậu viện chăm sóc mấy chậu lan.
Chiếc chuông bạc Tiêu Dạ đưa vẫn được nàng cất trong túi gấm bên hông, chưa từng rời khỏi người.
Nàng vừa cắt bỏ một chiếc lá úa thì Xuân Đào hớt hải chạy tới.
"Tiểu thư, ngoài phủ có người tìm."
"Ai?"
"Là một cô nương bán hoa.
Nàng ấy nhất quyết nói phải gặp tiểu thư mới chịu đi."
Thẩm Chi Ca hơi bất ngờ nhưng vẫn cùng Xuân Đào ra ngoài.
Trước cổng phủ quả nhiên có một thiếu nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, trên lưng đeo giỏ hoa.
Thấy nàng bước ra, cô gái lập tức cười tươi, đưa đến một cành hải đường còn đọng nước mưa.
"Có người nhờ ta mang đến cho cô nương."
"Ai?"
Thiếu nữ lắc đầu.
"Vị công tử ấy chỉ bảo nếu cô nương hỏi thì nói... hoa nở đúng mùa, người gặp đúng lúc."
Nói xong, nàng đặt cành hoa vào tay Thẩm Chi Ca rồi nhanh chóng hòa vào dòng người trên phố.
Xuân Đào tò mò nhìn cành hải đường.
"Tiểu thư, có phải lại là vị công tử áo đen lần trước không?"
Thẩm Chi Ca không đáp.
Nàng nhẹ nhàng tách những cánh hoa ra thì phát hiện giữa cuống hoa giấu một mảnh lụa cực mỏng.
Trên đó chỉ viết mấy chữ: "Đừng đi một mình ở bãi săn."
Nét chữ quen thuộc khiến nàng bất giác mỉm cười.
Người đàn ông ấy dường như luôn biết trước điều gì đó.
hưng lần này, thay vì lập tức cất mảnh lụa đi, nàng ngẩng đầu nhìn về phía con phố đông đúc.
Không hiểu vì sao, nàng có cảm giác Tiêu Dạ vẫn đang ở đâu đó rất gần.
Quả thật, trên tầng hai của một trà lâu đối diện, Tiêu Dạ đang lặng lẽ nhìn xuống Thẩm phủ.
Bạch Uyên đứng phía sau không nhịn được hỏi: "Chủ tử, chỉ là một buổi săn bắn, vì sao ngài lại để ý như vậy?"
Tiêu Dạ xoay chén trà trong tay, ánh mắt dừng trên bóng dáng Thẩm Chi Ca phía xa.
"Bởi vì năm nay sẽ có khách không mời."
"Là thích khách?"
Tiêu Dạ khẽ lắc đầu. "Nếu chỉ là thích khách thì không đáng lo."
Hắn đặt chén trà xuống, giọng nói bình thản nhưng mang theo sự chắc chắn hiếm thấy.
"Điều đáng lo... là có người muốn biến buổi săn thành một ván cờ."
Bạch Uyên còn chưa hiểu thì một hắc y nhân đã từ ngoài cửa bước vào, quỳ xuống bẩm báo: "Chủ tử, người của Đông Cung vừa bí mật gặp Nhị lão gia Thẩm phủ."
Sau một hồi im lặng, Tiêu Cảnh Thừa mới cất giọng: "Thẩm đại nhân, cô chỉ muốn hỏi một chuyện."
Thẩm Hoằng lập tức đáp: "Điện hạ cứ phân phó."
Tiêu Cảnh Thừa nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu khó lường.
"Từ bao giờ... cháu gái của ngươi lại quen biết một người mặc áo đen?" Câu hỏi vừa dứt, đồng tử của Thẩm Hoằng khẽ co lại.
Tuy chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng Tiêu Cảnh Thừa đã nhìn thấy rõ ràng.
Hắn chậm rãi mỉm cười.
Hóa ra... không chỉ mình hắn bắt đầu nghi ngờ về người luôn xuất hiện bên cạnh Thẩm Chi Ca.
Một ván cờ mới, đến lúc này mới thực sự bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)