Hai ngày sau, phủ Trưởng công chúa xe ngựa tấp nập từ sáng sớm.
Khắp phủ treo đầy đèn lụa và dải lụa ngũ sắc, trong vườn trăm hoa đua nở, tiếng đàn và tiếng cười nói hòa vào nhau tạo nên khung cảnh náo nhiệt hiếm thấy.
Đây không chỉ là một buổi thưởng hoa đơn thuần mà còn là dịp để các thế gia kết giao, các công tử và tiểu thư ra mắt, cũng là nơi Hoàng hậu và Trưởng công chúa âm thầm quan sát những người thích hợp bước chân vào hoàng thất.
Thẩm Chi Ca theo mẫu thân bước xuống xe ngựa.
Nàng mặc bộ váy trắng ngà đã chuẩn bị từ trước, trên tóc chỉ cài một chiếc trâm bạc hình cành lan, hoàn toàn không động đến cây trâm bạch ngọc mà Thẩm Hoằng tặng.
Giữa một rừng gấm vóc rực rỡ, cách ăn mặc giản dị ấy lại khiến nàng nổi bật theo một cách rất khác.
Không ít ánh mắt âm thầm hướng về phía nàng, nhưng Thẩm Chi Ca vẫn giữ vẻ bình thản, như thể tất cả đều không liên quan đến mình.
"Thẩm tiểu thư."
Một giọng nữ dịu dàng vang lên phía sau.
Thẩm Chi Ca quay đầu, nhận ra người vừa gọi mình là Lục Uyển Nhi, đích nữ của Lễ bộ Thượng thư.
Kiếp trước hai người từng có vài lần gặp gỡ nhưng không thân thiết. Lục Uyển Nhi bước đến, mỉm cười thân thiện.
"Nghe nói mấy hôm trước phủ Thẩm xảy ra chút chuyện, ta còn định đến thăm nhưng phụ thân không cho."
Thẩm Chi Ca khẽ đáp: "Chỉ là chút việc nhỏ trong phủ, đa tạ Lục tiểu thư quan tâm."
Hai người trò chuyện vài câu rồi cùng bước vào hoa viên.
Trong vườn, Trưởng công chúa đang ngồi cùng Hoàng hậu và một số vị phu nhân. Các tiểu thư lần lượt tiến lên hành lễ. Thẩm Chi Ca vừa ngẩng đầu thì ánh mắt khựng lại.
Nàng nhìn thấy hắn.
Thái tử Tiêu Cảnh Thừa.
Hắn vẫn giống hệt trong ký ức của nàng, gương mặt tuấn tú, dáng người cao ráo, khoác cẩm bào màu xanh đậm, trên môi luôn giữ nụ cười ôn hòa khiến người khác dễ dàng buông lỏng cảnh giác. Chỉ có Thẩm Chi Ca mới biết phía sau nụ cười ấy là một trái tim lạnh lẽo đến mức nào.
Tiêu Cảnh Thừa cũng nhìn thấy nàng.
Ánh mắt hắn thoáng dừng lại trong chốc lát.
Không phải vì nàng quá xinh đẹp.
Mà bởi nàng không giống những tiểu thư khác. Từ lúc bước vào đến giờ, nàng chưa từng chủ động nhìn hắn lấy một lần.
Điều đó khiến hắn nảy sinh một chút tò mò.
"Đó là thiên kim Thẩm gia?"
Hắn khẽ hỏi người bên cạnh.
Nội thị lập tức đáp: "Vâng, chính là đích nữ của Thẩm đại nhân."
Tiêu Cảnh Thừa gật đầu, không nói thêm gì.
Tiêu Dạ nhìn xuống hoa viên phía dưới. Ánh mắt hắn vừa vặn dừng trên bóng dáng Thẩm Chi Ca. "Tiện đường ghé qua."
Trưởng công chúa nhìn theo ánh mắt hắn, khóe môi lập tức cong lên đầy ý vị.
"Tiện đường... hay tiện nhìn người?" Tiêu Dạ bình thản nhấc quân cờ đen. "Người lớn tuổi thường thích suy nghĩ nhiều."
Trưởng công chúa bật cười thành tiếng.
Đúng lúc ấy, dưới hoa viên bỗng truyền đến tiếng hô hoảng hốt.
"Mau tránh ra!"
Một con ngựa không biết vì sao đột nhiên phát cuồng, kéo theo chiếc xe nhỏ chở rượu lao thẳng vào đám tiểu thư đang thưởng hoa.
Tiếng hét vang lên khắp nơi, mọi người hoảng loạn bỏ chạy. Có người vấp ngã, có người sợ đến đứng chết lặng.
Kiếp trước...
Đây chính là lúc Thẩm Chi Ca lao ra cứu người.
Cũng từ đó lọt vào mắt Thái tử.
Nhưng lần này, nàng chỉ bình tĩnh lùi sang một bên.
Ngay khi chiếc xe sắp đâm vào một tiểu cô nương khoảng mười hai tuổi, một bóng người màu xanh lướt tới, ôm đứa bé tránh sang bên cạnh.
Người ra tay...
Là Tiêu Cảnh Thừa.
Tiếng vỗ tay lập tức vang lên.
Không ít người liên tục khen ngợi Thái tử dũng cảm, yêu dân như con.
Thẩm Chi Ca lặng lẽ nhìn cảnh ấy.
Khóe môi khẽ nhếch.
Quả nhiên.
Kiếp trước nàng vẫn luôn nghĩ mình vô tình cứu người trước mặt Thái tử.
Bây giờ mới hiểu.
Cho dù nàng có ra tay hay không...
Thái tử vẫn sẽ cứu.
Bởi đây vốn là một màn kịch được chuẩn bị để hắn thu phục lòng người.
Tiêu Cảnh Thừa dịu dàng đỡ tiểu cô nương đứng dậy, ánh mắt vô tình lướt qua Thẩm Chi Ca.
Điều khiến hắn bất ngờ là giữa tất cả những người đang ngợi khen mình, chỉ duy nhất vị Thẩm tiểu thư kia vẫn đứng yên dưới gốc hải đường, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
Không có ngưỡng mộ.
Không có kinh ngạc.
Cũng không có chút dao động nào.
Giống như...
Nàng đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra.
Ở trên thủy tạ, Trưởng công chúa cũng nhìn thấy tất cả.
Bà khẽ đặt chén trà xuống, mỉm cười nói: "Tiểu cô nương kia thú vị thật."
Tiêu Dạ không đáp.
Nhưng ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo Thẩm Chi Ca.
Từ ngày gặp nàng ở Thanh Vân tự, hắn đã nhận ra nàng khác với tất cả những người hắn từng gặp.
Còn hôm nay...
Hắn càng chắc chắn hơn.
Nàng không chỉ thay đổi số phận của chính mình.
Mà còn đang từng bước thay đổi cả những chuyện vốn phải xảy ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)