"Cậu, cậu nói hươu nói vượn, chúng em không phải muốn mưu hại cô Vu, chúng em rõ ràng chỉ muốn phạt cậu ấy một chút." Tiêu Nhạc Dung bất ngờ đứng lên, hung dữ trừng mắt về phía Trì Thư Nhan hét lớn.
"Tiêu Nhạc Dung, cậu đừng có nói lung tung. Chúng em không phải muốn phạt người khác. Thầy Dương, chúng em chỉ đùa giỡn với bạn học Trì một chút, không phải muốn đối phó với cô Vu."
Mấy nữ sinh vừa nghe đến mấy chữ ‘mưu sát’, sợ tới mức vội vàng đứng lên giải thích.
"Thư Nhan, cậu đừng hiểu lầm, chúng tôi, chúng tôi chỉ đơn thuần muốn đùa giỡn với cậu một chút thôi, cậu không nên để ở trong lòng. Vì đã lâu không gặp cậu, mới nhất thời bị ma quỷ xui khiến mà nghĩ đến phương thức đặc biệt này để hoan nghênh cậu, chúng tôi thật sự suy nghĩ quá thiển cận."
Ngô Văn Vân biết Trì Thư Nhan dễ mềm lòng, vội vàng trưng ra khuôn mặt tươi cười nói xin lỗi: "Thư Nhan, cậu có thể tha thứ cho chúng tôi không?"
"Là đùa giỡn sao?" Trì Thư Nhan lộ ra một nụ cười rạng rỡ.
"Phải, phải." Ngô Văn Vân còn tưởng rằng Trì Thư Nhan đã mềm lòng, dự định tha thứ cho các cô, mấy nữ sinh chủ mưu khác cũng nhao nhao gật đầu cười tười.
Giáo viên tiếng anh kia nhìn thấy Trì Thư Nhan dễ dàng tha thứ như vậy, chỉ hận rèn sắt không thành thép.
Những bạn học khác đang xem kịch vui cũng thực sự cho rằng Trì Thư Nhan, cái bánh bao mặc ai nắn này sẽ lấy ân báo oán, tha thứ cho nhóm nữ sinh này.
Còn Trì Thư Nhan đã sớm nhắm tới chậu nước bẩn đặt trên bục để lau kính, nhanh chóng bưng lên, trực tiếp đổ cái ‘ào’ về phía Ngô Văn Vân.
"Trì Thư Nhan, đồ con điếm này, tao giết mày!" Tiêu Nhạc Dung trong bộ dạng chật vật không kém thầy tiếng anh, cô ta hét lớn.
Ngô Văn Vân bị chậu nước chụp vào đầu thì tức giận hét to, các nữ sinh khác cũng bị hắt nước vào khiến cả người ướt sũng.
Mấy bạn học xem kịch vui thì may mắn né nhanh, chỉ bị nước bắn vào người một chút, nhìn thấy bộ dạng của mấy người Ngô Văn Vân như chó vừa rớt xuống nước, tất cả đều cảm thấy vừa rồi may mắn mình trốn nhanh.
"Tiêu Nhạc Dung, Ngô Văn Vân, Lâm Thần Thần và mấy bạn nữ khác theo tôi đến văn phòng ngay bây giờ." Cả người giáo viên tiếng Anh cũng ướt sũng nên không muốn lên lớp nữa, trực tiếp nghiêm khắc ra lệnh, rồi xoay người rời đi.
Mà trước khi đi, mấy người Tiêu Nhạc Dung và Ngô Văn Vân lén lút quay đầu lại, ánh mắt oán hận nhìn về Trì Thư Nhan, giống như muốn xé xác cô, im lặng nói một câu, tan học hãy chờ đấy.
Trì Thư Nhan giống như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy, đeo cặp sách tự đi ngồi vào chỗ ngồi, đối diện với ánh mắt không thể tin được của những bạn học khác trong lớp mà vẫn ngồi im không nhúc nhích, ngay cả một chút quan tâm cũng không có.
Ở kiếp trước, tuy những bạn học này tuy rằng không ra tay nhưng mà bọn họ cũng châm chọc khiêu khích, là đồng lõa vừa hùa theo vừa xem náo nhiệt cũng làm cho Trì Thư Nhan chịu không ít dày vò.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
