Kiếp trước nếu như miếng ngọc bội này của cô không bị Phùng Nghiên Lệ lừa gạt lấy đi, chỉ sợ Phùng Nghiên Lệ có muốn mượn vận khí của cô cũng không dễ như vậy.
Chỉ tiếc kiếp trước cô quá đơn thuần dễ lừa gạt, không cưỡng lại được yêu cầu của Phùng Nghiên Lệ mà đưa miếng ngọc bội này cho cô ta.
Trì Thư Nhan nhìn sắc trời bên ngoài đã được bao phủ bởi một màu đen tuyền. Đẩy cửa sổ ra, cô ở tầng thứ năm, tầm nhìn vô cùng tốt, cơ hồ có thể nhìn thấy ánh đèn lóe sáng của vạn nhà.
Cô ngồi trước gương trang điểm, nhìn ngọc bội trên cổ một cái, không chút do dự, tháo xuống, đặt vào trong ngăn kéo.
Quả nhiên, cô vừa mới tháo xuống, ánh đèn sáng ngời trong phòng trở nên thật âm u, một cơn gió lạnh thổi vào, buốt thấu xương, nhiệt độ ấm áp vèo một cái giảm xuống không ít, người trì độn đến đâu cũng có thể cảm giác được sự thay đổi vừa đột ngột vừa nhanh chóng này.
Trì Thư Nhan vẫn như cũ ngồi bất động trước gương trang điểm, trên mặt cô nở nụ cười, tay trái lười biếng nâng má, chuyên chú nhìn chằm chằm vào mình trong gương.
Chỉ là gương mặt phản chiếu trong gương thoạt nhìn có chút dữ tợn không thích hợp chút nào.
Khi cô đổi tay nâng má, động tác của người trong gương lại hoàn toàn không chút thay đổi.
Quả nhiên khi cô làm thêm vài động tác nhỏ, ‘cô’ trong gương vẫn cứ duy trì một tư thế.
Trì Thư Nhan giật mình nhận ra, vô cùng ‘hoảng hốt thất thố’ đứng phắt dậy giống như bị dọa sợ, mà ngay trong khoảnh khắc cô lui về phía sau.
Người trong gương vô cùng hung dữ há to cái miệng như chậu máu, chậm rì rì như Sadako trực tiếp bò ra khỏi gương, đi sau cô ta còn có mấy luồng hắc khí quấn quanh.
Nhưng, ngay tại thời điểm những con ác quỷ muốn lao đến xé xác Trì Thư Nhan.
A… một tiếng, một trận âm thanh thê lương truyền tới.
Những ác quỷ này vừa chạm vào Trì Thư Nhan một cái, cả người thiếu chút nữa bị đốt đến hồn phi phách tán, bọn chúng thấy tình hình không ổn thì đua nhau chạy trốn.
Trì Thư Nhan nhanh chóng sử dụng trói quỷ thuật, trực tiếp quấn lấy ác quỷ muốn chạy trốn đóng đinh chúng ngay tại chỗ.
Vẫn là một thiếu niên quỷ có khuôn mặt tái nhợt run rẩy giơ tay.
"Vậy được, chỉ có cậu bộ dạng cũng coi như là bình thường nhất."
Trì Thư Nhan nói xong, lập tức lấy cờ tế quỷ mấy ngày nay cô làm ra, chỉ trong khoảng thời gian ngắn, những ác quỷ dữ tợn kia đều đã bị hút vào trong.
Trước khi bị hút vào là một trận quỷ khóc sói gào, thiếu niên quỷ vừa nãy giơ tay lên sợ tới mức đứng ở một bên run rẩy không thôi.
"Sau này, tôi chính là chủ nhân của cậu, cậu chính là quỷ nô của tôi."
Gương mặt Trì Thư Nhan non nớt chỉ có 17 - 18 tuổi, nhưng trong đôi mắt hạnh của cô lại bao hàm cả sự lão luyện, trầm ổn, tàn nhẫn vô tình tiết lộ tâm lý thật của cô.
Trì Thư Nhan nhếch miệng nở một nụ cười lạnh, đôi mắt tựa như đá Tourmaline* phát ra ánh sáng sắc bén, khuôn mặt xinh đẹp đang khôi phục bình thường dưới ánh đèn, vẫn có chút đáng sợ như cũ, Âm Quỷ Phiên vừa mới nãy trở nên cực lớn rơi vào trên tay cô, lập tức biến thành hình lưỡi liềm cong cong sáng bóng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
