Tào Tư Thanh vốn không ngủ ngon, đạp xe một lúc vậy mà cũng thấy phấn chấn, vừa đạp xe vừa hát vang khiến người đi đường phải ngoái nhìn.
Quần áo trên người khô rồi lại ướt, ướt rồi lại khô, cả đám khát khô cả cổ. Vừa hay ven đường có những người nông dân gần đó đang bán rau củ quả, cà chua, dưa chuột, còn có cả nho lai và quýt tự trồng.
Hứa Thanh Lăng thấy nho lai thì ứa nước miếng, đây là loại quả chỉ có hồi bé mới được ăn. Nói đúng ra thì nó không phải là hoa quả, hình dáng giống quả mướp đắng thu nhỏ nhưng ăn vào lại ngọt lịm.
Cô mua mấy quả nho lai và cà chua, chỉ mất hai tệ, mang theo ba trăm tệ ra ngoài cảm giác như mình là phú bà.
Tào Tư Thanh mua dưa chuột và quýt, những người khác thấy hai cô gái ngồi ăn bên đường cũng dừng lại mua. Mấy gian hàng trong chớp mắt bị đám thiếu niên từ thành phố đến vây quanh.
Lý Chính Kỳ xách một túi mía, thấy Hứa Thanh Lăng ngồi đó thì hỏi: "Sao cậu chạy nhanh thế? Không đợi Thẩm Loan à?"
Hứa Thanh Lăng đang ăn cà chua, ngẩng đầu lên nhìn cậu ấy: "Tôi đợi Thẩm Loan làm gì?"
Phản ứng đầu tiên của Lý Chính Kỳ là cô đang giận dỗi: "Hai người cãi nhau à? Nghe nói cậu cũng thi đậu đại học Cửu Giang, ông trời cũng đang giúp cậu..."
Dù sao với thành tích của Hứa Thanh Lăng, có thể vào hệ cao đẳng của đại học Cửu Giang đã là may mắn lắm rồi. Để được ở bên Thẩm Loan, cô đã cố gắng rất nhiều trong mấy tháng cuối năm lớp mười hai, bây giờ đã toại nguyện rồi, sao lại lạnh nhạt với người ta như thế?
"Cậu đừng nói linh tinh, tôi đã hết theo đuổi Thẩm Loan từ lâu, cậu ta có người mình thích rồi."
Triệu Tử Bối sững sờ, ánh mắt lộ ra vẻ khó hiểu: "Thẩm Loan có người mình thích? Ai vậy?"
Đang nói chuyện thì Phùng Bác thở hổn hển đạp xe đuổi theo: "Hôm nay xui xẻo quá, lốp xe đạp bị thủng, mấy cậu đợi tôi một lát..."
Không ai nghe cậu ta nói gì, tất cả mọi người đều nhìn về phía sau cậu ta… Mặt trời mọc đằng Tây rồi, cậu cả Thẩm lại cho con gái ngồi yên sau của xe đạp mình ư? Còn giúp người ta đeo balo?
Người ngồi sau là Uyển Nguyệt? Vậy tức là Thẩm Loan thích Uyển Nguyệt?
Chiếc balo đeo vai màu trắng với quai túi mảnh mai vắt trên người anh ta như một lời tuyên bố và dấu hiệu nào đó.
Thẩm Loan nhận ra mọi người đều đang nhìn mình với vẻ mặt thích thú, trong lòng cũng hơi lúng túng, ánh mắt theo bản năng tìm kiếm trong đám đông, lại phát hiện Hứa Thanh Lăng đang mỉm cười nhìn mình.
Anh ta vô thức lên tiếng giải thích: "Lốp xe của Phùng Bác bị nổ, tôi giúp cậu ta chở Uyển Nguyệt."
Tất cả mọi người đều trưng ra vẻ mặt "chúng tôi có mắt, cậu im lặng đi".
Hứa Thanh Lăng lại nhớ đến những quy tắc khắt khe của anh ta sau khi kết hôn ở kiếp trước.
Không được động vào điện thoại.
Không được động vào máy tính.
Không được ăn uống trong lúc ngồi xe của anh ta.
Không thích phụ nữ xịt nước hoa.
Ghét hôn và tiếp xúc cơ thể.
Hứa Thanh Lăng quên bản thân đã nhiều năm không leo núi, cơ thể trẻ trung tràn đầy sức sống của cô cứ thế dẫn đầu đội ngũ suốt cả chặng đường, Tào Tư Thanh gần như bị cô kéo về phía trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

