Hứa Đức Mậu liếc bà: "Sớm muộn gì con gái cũng phải lấy chồng, ở bên cạnh cũng chẳng được mấy năm. Con bé tìm được người yêu tốt, sau này mới có thể giúp đỡ Tuấn Văn. Ít nhất bề ngoài không thể để nó cảm thấy chúng ta thiên vị."
Hôm nay em trai và em dâu đến nhà hỏi chuyện thi cử của con gái nhỏ, em dâu nói mấy câu khiến Hứa Đức Mậu băn khoăn suy nghĩ mãi.
"Con gái học đại học, sau này tìm người yêu cũng nhiều lựa chọn hơn."
Phó Quyên còn lấy cháu trai của bà ấy ra làm ví dụ. Cháu trai nhà họ Thẩm cũng thi đậu đại học Cửu Giang nhưng người ta thi đậu ngành Kinh tế của hệ chính quy. Người như nhà họ Thẩm muốn cưới vợ, ngoài xuất thân gia đình còn phải xem điều kiện của con gái, chưa học đại học chắc chắn là không được.
Tuy hệ cao đẳng kém hơn hệ chính quy một chút nhưng tốt xấu gì cũng coi như đã học đại học. Nếu con gái lớn Hồng Giao không học đại học Bắc Kinh thì cũng không tìm được chàng rể là con em cán bộ ở đại học Bắc Kinh.
Nói đến chuyện tìm người yêu, Hứa Đức Mậu không khỏi nghĩ đến bản thân và em trai Đức Hữu. Ngoài việc học giỏi hơn, mọi thứ khác của em trai đều không bằng ông.
Họ hàng trong nhà bàn tán đều nói Hứa Đức Hữu tốt số. Ông ấy quá may mắn, nhờ học đại học mới quen biết Phó Quyên xuất thân gia đình cán bộ cao cấp đấy thôi? Phó Quyên là con út trong nhà, từ nhỏ đã được nuông chiều. Ban đầu nhà họ Phó chẳng ưng Hứa Đức Hữu nhưng không lay chuyển được con gái nhỏ, đành để bà ấy gả.
Không nhắc đến con gái lớn thì thôi, nhắc đến là Ngô Quế Phân bực mình: "Hôm nay Hồng Giao gọi điện về, ngày cưới đã xác định rồi, mùng tám tháng tám về Cửu Giang tổ chức."
Hứa Đức Mậu lật người ngồi dậy: "Thế này là quyết định xong rồi mới báo cho chúng ta biết à?"
Ngô Quế Phân cũng không vui, thấy chồng sa sầm mặt thì dịu giọng: "Ban đầu định mùng một tháng sáu cơ nhưng vì Thanh Lăng thi đại học nên mới dời lại. Thời gian cũng gấp rút rồi, mấy hôm nay phải xem mời những ai, đặt bao nhiêu bàn. Về kết hôn còn phải đặt tiệc, may váy cưới, thuê xe, rồi lo cho họ hàng ở quê lên, cái gì cũng tốn tiền. Việc lớn như vậy mà Hồng Giao chỉ đưa có ba chục nghìn, anh còn trông chờ vào nó đưa tiền sinh hoạt cho bé út à?"
Nhà họ Hứa gả con gái, nói với bên ngoài là không lấy một đồng tiền cưới nhưng Hứa Đức Mậu cũng không muốn bỏ ra một đồng nào. Dù sao thì tiền của nhà này cũng để dành cho con trai.
Ba chục nghìn con gái lớn đưa là toàn bộ chi phí tổ chức đám cưới ở Cửu Giang, thời buổi này nhìn thì nhiều nhưng làm việc gì cũng không đủ!
Ngô Quế Phân từ quê lên thành phố mấy chục năm, đã sớm là người có tiền trong mắt bà con chòm xóm. Lần này gả con gái, bà còn muốn mời hết họ hàng đến thành phố ăn uống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

