Thẩm Hưng Bang quay đầu nhìn con trai thứ đang nhắm mắt dựa vào giường không biết đang nghĩ gì, nghiến răng nói: "Chờ con xuất viện phải ưu tiên chuyện xem mắt với con gái giám đốc Triệu đấy. Ở tuổi này con trai anh con đã đi học mẫu giáo rồi."
Lão dạy dỗ xong thì dẫn đám cấp dưới rời đi, Thẩm Thiệu Chu cũng đi theo.
Cuối cùng phòng bệnh cũng yên tĩnh trở lại. Thẩm An Ngô lạnh lùng nhìn chằm chằm cánh cửa đã khép chặt.
Cảm giác quen thuộc lại ùa về, anh muốn kìm nén sự kích động trong lòng nhưng lại không thể kiểm soát được.
Choang!
Chiếc cốc trong tay vỡ tan tành, những mảnh vỡ văng tung tóe trên mặt đất.
Trương Dã do dự: "Tôi đi tìm người điều tra xem sao nhé? Ngón tay cô ấy bị thương, tìm người đến các phòng khám, bệnh viện hỏi thăm là biết ngay."
Cảm xúc trong mắt Thẩm An Ngô tan biến, khi ngẩng lên đã khôi phục vẻ tỉnh táo: "Không cần, đợi tôi xuất viện rồi hãy nói."
…
Thẩm Loan bị mẹ kéo ra khỏi phòng bệnh thì đi xuống lầu luôn, thật ra anh ta không muốn nghe ông nội dạy dỗ. Từ khi bắt đầu có ký ức, ông nội luôn độc đoán, chỉ có chú út mới dám cãi lời ông nội.
Bố anh ta là Thẩm Thiệu Chu chỉ nắm giữ 5% cổ phần của Viễn Tinh, quản lý một công ty xây dựng, trong mắt ông nội cũng chẳng khác gì nhân viên, vốn không có quyền lên tiếng.
Tuy mẹ anh ta là con dâu trưởng của nhà họ Thẩm nhưng vì chồng quá kém cỏi nên cũng chịu thiệt thòi trước mặt ông nội.
Từ nhỏ mẹ đã luôn miệng nói rằng anh ta là cháu trai trưởng của nhà họ Thẩm, về sau cái nhà này phải dựa vào anh ta, nghe đến phát chán.
Chơi trò Rắn săn mồi lại chết ngay từ vòng một, Thẩm Loan không nhịn được buột miệng chửi thề, vừa thoát khỏi trò chơi thì bạn cùng lớp Lý Chính Kỳ gọi điện đến.
"Có điện thoại di động quả nhiên khác biệt. Nghe máy nhanh thật đấy!" Lý Chính Kỳ ở đầu dây bên kia nhắc nhở: "Thứ sáu lớp mình đi núi Tú Đàm, đừng quên nhé."
Thẩm Loan từ chối: "Không đi."
Lý Chính Kỳ: "Sao lại không đi?"
Thẩm Loan: "Chán lắm!"
Lý Chính Kỳ suýt nữa thì quỳ xuống cầu xin: "Nể mặt tôi một chút đi! Dù sao cũng là hoạt động tập thể cuối cùng của lớp rồi! Cậu không đi, chắc chắn sẽ có rất nhiều bạn nữ không đi!"
Thẩm Loan lười đôi co: "Để sau rồi tính."
Lý Chính Kỳ chợt nhớ ra một chuyện, vội vàng nói: "Đừng cúp máy vội, tôi nghe thầy chủ nhiệm nói Uyển Nguyệt không định học đại học Cửu Giang nữa."
Thẩm Loan giật mình: "Thật ư?"
Lý Chính Kỳ: "Tất nhiên là thật rồi. Bố cô ấy đích thân gọi điện cho thầy chủ nhiệm, nói là định cho Uyển Nguyệt đến trường kỹ thuật Giang Tây học ôn thi lại. Trường này mới thành lập năm ngoái, quảng cáo rầm rộ khắp nơi, chiêu sinh ôn thi ở khắp các trường. Học sinh như Uyển Nguyệt mà đến đó sẽ được thưởng năm mươi nghìn tệ!"
Thẩm Loan nhíu mày: "Tuy đại học Cửu Giang không bằng đại học Bắc Kinh hay đại học Thượng Hải nhưng cũng không tệ mà, bố cô ấy vẫn chưa hài lòng à?"
Lý Chính Kỳ khịt mũi: "Ham tiền thôi!"
Trực giác Thẩm Loan mách bảo không đúng, anh ta nhớ bố Uyển Nguyệt là giáo viên môn Ngữ văn của trường trung học thực nghiệm, cũng được coi là gia đình có truyền thống hiếu học, sao có thể vì năm mươi nghìn tiền thưởng mà đẩy con gái vào chỗ khốn cùng được?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)