Mấy hôm nay có kết quả thi đại học, biết con gái nhỏ đỗ vào ngành Mỹ thuật hệ cao đẳng của đại học Cửu Giang, Ngô Quế Phân và chồng bàn bạc, con bé này không có năng khiếu học hành, bỏ ra mấy vạn tệ học cao đẳng cũng không đáng, chẳng bằng để nó đi làm sớm. Công việc kinh doanh trong nhà cũng cần người phụ giúp.
Vì chuyện này mà con bé giận dỗi suốt mấy hôm nay.
Ngô Quế Phân sực tỉnh: "Sáng sớm ra đã dỗi mẹ là sao? Với cái tính của thằng Tuấn Văn thì nó dọn dẹp kiểu gì? Con gái lớn tướng rồi mà không biết xấu hổ à, con nhìn nhà cửa xem có chỗ nào đặt chân được không..."
Hứa Thanh Lăng mất kiên nhẫn ngắt lời bà: "Tính Hứa Tuấn Văn như thế là do mẹ chiều chuộng mà ra chứ đâu."
Ngô Quế Phân bị con gái nói cứng họng, mặt mày đỏ tía, nghĩ đến mấy ngày nghỉ này đúng là con bé toàn ở nhà trông tiệm, bà cũng dịu giọng: "Con bé này, sáng sớm đã nổi điên gì thế? Cái này không muốn làm, cái kia cũng không muốn làm, con muốn mẹ chết mệt mới vừa lòng hả?"
Hứa Thanh Lăng không để ý đến bà, soi gương chải đầu. Trong gương, cô gái nhỏ có đôi má ửng hồng, đôi mắt ngây thơ trong sáng.
Hóa ra hồi trẻ mình trông như thế này, Hứa Thanh Lăng ngẩn người nhìn đôi mắt ấy, một lúc sau mới lấy lại tinh thần, quay lại cười lạnh với Ngô Quế Phân: "Con thương bố mẹ nhưng bố mẹ có thương con không? Hứa Tuấn Văn không thi đậu cấp ba, bố mẹ bỏ tiền nhét nó vào trường cấp ba số 1 Cửu Gang. Bây giờ con thi đậu rồi, bố mẹ lại không cho con đi học, cứ nói là không trọng nam khinh nữ, lừa ai chứ? Bố mẹ không cho con học đại học cũng được nhưng sau này Hứa Tuấn Văn cũng đừng hòng học hành gì hết!"
Lần đầu tiên bị con gái nói thẳng ra "trọng nam khinh nữ", Ngô Quế Phân tức đến run người, mặt mày tái mét nhìn con gái bỏ đi xuống lầu không ngoảnh lại.
...
Hứa Thanh Lăng không đến bệnh viện lớn đối diện mà đi thẳng đến phòng khám của bác sĩ Ngũ. Người dân ở làng Sồi đều vậy, bình thường có ốm đau gì đều đến bác sĩ ở phòng khám gần nhà.
Bác sĩ Ngũ mở băng gạc trên tay cô ra, giật mình hỏi: "Cháu làm gì mà ngón tay bị thương nặng thế này?"
Hứa Thanh Lăng đành nói dối là mình bị ngã xuống hố. Bác sĩ Ngũ cầm cây kẹp, vẻ mặt hoài nghi, ngã xuống hố nào mà lại ra nông nỗi này chứ?
Hỏi mấy lần mà cô không nói, ông ấy cũng không hỏi nữa, rửa sạch vết thương, bôi thuốc rồi băng lại cho cô.
Thấy cô đau quá, bác sĩ Ngũ bèn kê cho cô ít thuốc giảm đau.
Ra khỏi phòng khám, chiếc ghế dài trước cửa lúc nãy còn đông nghịt người giờ đã trống trơn. Ánh nắng chói chang khiến người ta hoa mắt, Hứa Thanh Lăng nheo mắt, đụng phải một người đàn ông trung niên.
"Thầy Uyển."
Mắt phải của Uyển Thụ Bằng sưng húp, tím bầm một mảng. Thấy Hứa Thanh Lăng, ông ta giơ tay che mắt cười gượng: "Thanh Lăng đấy à, nghe Uyển Nguyệt nói cháu thi đậu hệ cao đẳng của đại học Cửu Giang phải không? Cháu định thế nào? Học lại hay là đi học?"
Uyển Thụ Bằng là bố của Uyển Nguyệt, cũng là giáo viên ngữ văn hồi cấp hai của cô.
Hứa Thanh Lăng vờ như không thấy vết bầm trên mắt ông ta: "Cháu định đi học ạ."
Uyển Thụ Bằng cười nói: "Học cao đẳng ở Cửu Giang thì có gì hay? Uyển Nguyệt nhà chú thi đậu hệ chính quy đây nhưng chú vẫn đang định cho nó học lại một năm rồi thi vào đại học ở Thượng Hải. Hay là cháu đi học lại với Uyển Nguyệt ở trường kỹ thuật Giang Tây đi, miễn phí đấy, còn được nhận tiền thưởng nữa!"
Chỉ cần đến trường kỹ thuật Giang Tây học lại, ký hợp đồng là có thể nhận được năm mươi nghìn tệ. Một năm sau thi thẳng vào đại học Thượng Hải, vẹn cả đôi đường, tốt biết bao!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

